Chương 1

Tác giả: Lưu Đan | Thể loại: Hành động, Nữ cường

Khách sạn 5 sao Daehoon.

Phòng 2501.

Kang Taemin (40 tuổi) vừa huýt sáo theo điệu nhạc Good Boy (G-Dragon ft Taeyang), vừa chải chuốt mái tóc bóng bẩy trước gương.

Lúc này, Kai (31 tuổi), tên thuộc hạ thân cận gõ cửa bước vào.

“Anh! Chủ tịch đang chờ.”

Taemin liền tắt nhạc, thư thả khoác chiếc áo vest sang trọng, với lấy cây gậy batoong gỗ được thiết kế tinh xảo.

“Đi nào!”

Anh ta chống gậy bước ra ngoài với chút tập tễnh ở chân.

Phòng 2520 – Royal Suite.

Chủ tịch Choi Daehoon (63 tuổi) ngồi ở đầu bàn dài, dọc hai bên bàn là các vị tổng giám đốc của công ty con, hết thảy có 6 vị. Họ đang vui vẻ ăn sáng cùng nhau.

Tập đoàn Daehoon phát triển mạnh mẽ dựa vào 6 ngành kinh doanh chính: Xây dựng, Ngân hàng, Khách sạn, Thực phẩm, Thủy sản, Thể thao. Trong đó, thực phẩm là ngành chủ chốt, mang lại lợi nhuận cực lớn ở hai năm gần nhất.

Vậy nên, những người đang có mặt ở đây đều là trụ cột của tập đoàn, góp công xây chắc thế lực cho chủ tịch Choi.

Taemin bước vào, trịnh trọng cúi chào:

“Sắp đến giờ rồi, thưa chủ tịch!”

Ông Daehoon tỏ vẻ hài lòng:

“Ok, cậu chờ tôi một chút.”

“Vâng, thưa chủ tịch. Bọn em sẽ nhanh chóng chuẩn bị xe…”

Bỗng, bầu không khí ồn ào trên bàn ăn khiến Taemin cảm thấy khó chịu. Đặc biệt, tổng giám đốc công ty đầu tư thể thao Daehoon, ông Park Ji Hyuk (50 tuổi) vẫn nói chuyện rôm rả từ đầu buổi đến giờ.

Bực bội, Taemin đi từng bước lặng lẽ, vòng qua phía sau ông Park. Không nói nhiều, hắn bất ngờ ghì mạnh đầu ông ấy đè xuống đĩa beefsteak còn ăn dở. Lực mạnh đến nỗi làm chiếc đĩa vỡ ra làm ba.

“Này, tổng giám đốc Park! Ông không thấy chủ tịch đang nói chuyện hả?”

Tất cả đều im phăng phắc!

Lập tức, người ngồi đối diện, tổng giám đốc công ty khai thác thủy hải sản Daehoon, ông Han Chanwoo (47 tuổi) vỗ bàn thật mạnh, lớn tiếng la mắng, chỉ trỏ:

“Kang Taemin! Một trưởng phòng cỏn con như cậu sao dám vô lễ? Bỏ tay ra mau!”

Ánh mắt đằng đằng sát khí của Taemin hướng về ông Han. Và nhanh như cắt, hắn đã chém đứt lìa ngón tay của đối phương trong sự hoảng sợ tột độ.

Hóa ra, một lưỡi dao sắc nhọn được gắn cố định vào phần tay cầm, còn thân gậy chống có chức năng như một vỏ chứa dao.

Mọi người trong phòng đều hoang mang trước hành động của Taemin, ngoại trừ chủ tịch và Kai. Có vẻ hai người bọn họ đều quá quen với chuyện này.

Hắn lạnh lùng đến đáng sợ: “Đừng chỉ vào mặt tôi!”

“Đi thôi!” – Chủ tịch Choi lên tiếng ngay sau đó, nhưng có vẻ sự việc chẳng quan trọng gì với ông.

Nói rồi, ông bình tĩnh đứng dậy và rời đi, để lại mớ hỗn độn cho các vị tổng giám đốc tự xử lý.

Trong chiếc Mercedes-Maybach S-Class sang trọng do Kai làm tài xế, Taemin và ông Choi ngồi hàng ghế sau đang bàn chuyện công việc.

“Sao vậy? Làm việc ở trụ sở chính nhàm chán quá hả?” – Chủ tịch thắc mắc trước một thỉnh cầu của Taemin.

“Em không có ý đó! Chẳng là em thích không khí ở đảo Jeju thôi, thường xuyên ở đó thì tốt cho tinh thần của em ấy mà.”

Ông Choi bật cười: “Vậy chắc tôi cũng vậy quá!”

“Nhưng mà một cái xưởng nhỏ bé đó sao đủ cho cậu vùng vẫy?”

“Dạ chủ tịch, trước mắt em muốn được làm tốt cái đầu tiên rồi tính tiếp ạ.”

“Thôi được rồi! Tôi sẽ nói chuyện với tổng giám đốc Han. Cậu cứ bắt đầu chuẩn bị đi.”

Taemin vô cùng mừng rỡ khi được chủ tịch đồng ý, hắn cúi gập người để thể hiện sự cảm kích:

“Cảm ơn chủ tịch rất nhiều!”