Chương 2
Đường Hando, Seongsan-ri, thị trấn Seongsan, thành phố Seogwipo, đảo Jeju.
Bên trong quán ăn Jia’s Seafood House (Hải sản nhà Jia) vắng vẻ, chỉ có vài vị khách lớn tuổi (2 nam, 1 nữ) đang tụ tập ăn trưa. Tuy nhiên, tâm trạng không được thoải mái cho lắm, có vẻ họ vừa gặp chuyện không hay.
Ngay lúc đó, bà Lee Soo Min (52 tuổi) đi từ bếp ra với đĩa mực sốt tỏi. Vừa đặt xuống bàn, bà đã cảm nhận được vẻ khác lạ của ba vị khách.
“Sao vậy? Ai làm phật lòng những ngư dân của chúng ta?”
Ba người này là ông Yunho, ông Wonsik và bà Chohee. Bọn họ đều là những ngư dân lâu năm, chuyên cung cấp thủy sản cho quán ăn, nhà hàng tại Seongsan. Không chỉ vậy, họ còn là hàng xóm thân thiết với gia đình bà Soo Min.
“Cô biết tập đoàn Daehoon chứ? Bọn họ sắp tới sẽ đẩy mạnh khai thác thủy hải sản ở đây đấy. Tính đá chén cơm của bọn tôi hay gì.” – Bà Chohee than vãn.
Ông Yunho cũng lo lắng không kém:
“Chắc họ chiếm hết mối ở cái thị trấn này mất. Nhưng làm ăn lớn như họ sao lại chọn Seongsan chứ? Thậm chí ở đây chẳng có cảng xuất khẩu nào.”
“Tôi nghe nói họ sẽ đầu tư xây cảng để xuất khẩu mà. Họ định cạnh tranh với chúng ta thật hả trời!” – Ông Wonsik tiếp lời.
Tuy nhiên, bà Soo Min có vẻ không thấy mọi chuyện nghiêm trọng như vậy nên khá ngạc nhiên trước thái độ của các bậc tiền bối.
“Có đến mức vậy không? Em thấy bình thường mà.”
“Đúng rồi, cô cần gì phải lo. Có khi lúc đó cô sẽ lấy hàng từ Daehoon không chừng.”
“Chị cứ chọc em. Trước giờ làm ăn với anh chị rồi. Em ưng lắm! Không đổi được.”
“Chà… Ăn nói dễ nghe quá chừng. Nhưng cô lo tuyển nhân viên đi, mùa du lịch tới sát mông rồi.”
“Quán em nhỏ, với lại có khách khứa nào đâu, tuyển người làm gì không biết. Em và Jia vẫn quán xuyến được…”
“Không quán xuyến nổi!” – Jia (26 tuổi) mệt mỏi bước vào quán, trên tay là thùng giao đồ ăn.
Sự xuất hiện của Jia lập tức khiến các vị khách lớn tuổi trở nên phấn chấn.
“Jia nhà ta về rồi sao? Chăm chỉ quá thể rồi.”
“Xinh đẹp vậy mà phải chạy ngoài đường cả ngày. Phải tuyển nhân viên thôi, mẹ Jia à!”
“Jia à! Con không thể mãi bám trụ ở quán ăn nhỏ này được.”
Jia uể oải kéo chiếc ghế lại gần, ngồi xuống xoay mặt về phía mọi người.
“Vậy con kiếm quán ăn nào lớn hơn rồi tiếp tục đi giao hàng nha?”
Câu nói đùa của Jia làm ba vị khách cười to thành tiếng, trong khi bà Soo Min lại nhìn cô con gái với ánh mắt ngờ vực.
“Sao? Sao nhìn mệt mỏi vậy? Có mấy đơn hàng lắm đâu.”
“Đúng rồi! Chỉ có hai đơn sao mà mệt được. Con mệt vì quán nhà mình chẳng có ma nào tới… À thì có các cô chú hàng xóm nữa. Nhưng vậy vẫn quá ít, sao mình có thể trụ nổi.”
Bà Soo Min quát lớn:
“Vậy thì tập luyện trở lại rồi thi đấu đi!”
Đột nhiên, tất cả đều im lặng, những ánh mắt lảng tránh như rơi vào một tình huống khó xử. Bà Soo Min cũng nhận ra mình đã lỡ lời.
Nhưng riêng Jia, cô nhìn mẹ với vẻ mặt xám xịt, rồi vùng vằng đi lên lầu.
Jia’s Seafood House thực chất là một ngôi nhà có 2 tầng. Tầng dưới mở quán ăn hải sản chỉ chứa được 7-8 bàn, trong khi tầng trên là không gian sinh hoạt của gia đình Jia.
“Ơ nhưng mà hai con bé kia đi đâu sáng giờ không thấy?” – Ông Yunho xóa tan bầu không khí căng thẳng.
“Ừ nhỉ…”
Bà Soo Min thôi lúng túng, gọi vọng lên lầu:
“Jia à! Đi tìm hai đứa em cho mẹ nào!”
Cũng là cái điệu bộ vùng vằng đó, Jia đi xuống mà không nói với ai một lời rồi nhanh chóng bước ra ngoài.