Chương 3
Trước cửa hàng tiện lợi vắng người qua lại, Kim Minji (20 tuổi) đang hì hục với chiếc máy gắp thú cũ kĩ. Cô xinh xắn, có nét ngây ngô, vẻ mặt vô cùng tập trung khi sắp câu được bé gấu nâu đáng yêu.
Con gấu bông rơi xuống khay đựng khiến Minji hét lên vui mừng.
Tuy nhiên, sắc mặt của cô lập tức biến dạng vì sự xuất hiện của ba nam sinh cấp 3 nghịch ngợm. Một tên trong đó nhanh tay giật lấy con gấu và tỏ thái độ cợt nhả.
“Chị Minji luôn là người gắp thú giỏi nhất!”
“Tôi gắp được nên nó là của tôi.”
“Mụ này bị điên nhưng cũng khôn dữ!”
Minji cố với lấy con gấu trong tay tên nam sinh cao lớn, nhưng vì chênh lệch thể hình, cô bị đẩy ngã ra đất khiến bàn tay trầy xước và rỉ máu.
Minji sợ hãi, co ro vào một góc, rơm rớm nước mắt, trong khi đám bắt nạt tỏ ra đắc ý.
Đúng lúc đó, Kim Jina (15 tuổi) háo hức đi ra từ cửa hàng tiện lợi, vừa hay đã chứng kiến mọi chuyện. Cô bé hoảng hốt vứt hai que kem trên tay, chạy lại đỡ Minji đứng dậy, ánh mắt hung dữ được ném về phía ba thằng trẻ trâu.
“Trả lại đây!”
Tên cầm đầu bĩu môi:
“Có ngon…”
Bụp! – Hắn nhận ngay một cú đá cực mạnh vào hạ bộ, mắt trợn lên, mặt mũi đỏ bừng. Cơn đau thấu trời khiến hắn ngã lăn ra đất mà không có chút phản kháng.
Sững sờ ít giây, tên thứ hai xông tới liền được Jina “tặng” một cú đá trời giáng khác, cú đá ngang vào hông khiến hắn ta ôm eo quặn quẹo.
Tên còn lại sợ chết đứng, lúng ta lúng túng, lùi dần về phía sau.
Jina dường như không muốn tha, cô bé sấn tới định đánh cho đối phương vài đòn nữa. Tuy nhiên, một bàn tay bất ngờ kéo giật cổ áo của Jina. Là Jia.
“Thôi! Được rồi đó. Dạo này đá lực quá ha! Tính giết người hả?”
Jina có vẻ không phục cho lắm, cô bé muốn vận động thêm tí nữa nhưng tiếc là đám kia đã chạy mất hút. Trong khi đó, Minji lại vui mừng như đứa con nít khi thấy chị Jia xuất hiện.
Bọn họ là chị em ruột, cùng nhau sống chung dưới tình yêu thương của mẹ Soo Min. Mỗi người mỗi vẻ, nhưng điểm chung là họ đều có cá tính cực kỳ mạnh mẽ. Riêng Minji, dù đã 20 tuổi, trí tuệ của cô vẫn không phát triển theo đúng kỳ vọng.
Nguyên nhân xuất phát từ tai nạn giao thông 5 năm trước. Một pha va chạm kinh hoàng khiến ông Kim Tae Oh (chồng bà Soo Min) không may qua đời, trong khi Minji sống sót khó tin. Đó là sự việc làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của gia đình nhà họ Kim.
“Này, Jia!” – Một tiếng gọi lớn từ xa.
Người đang chạy về phía ba chị em là Cho Deho (29 tuổi), một cảnh sát hình sự trẻ tuổi, cao ráo, điển trai, đang công tác tại đồn Jeju Dongbu.
Deho có mối quan hệ thân thiết với nhà họ Kim, bởi anh từng là học trò yêu quý của ông Tae Oh. Sau sự kiện đau lòng đó, Deho càng quan tâm chăm sóc chị em Jia nhiều hơn.
Minji và Jina có lẽ quý anh cảnh sát nhất, hai đứa mừng rỡ vồ lấy anh. Còn Jia lại tỏ ra khá hờ hững:
“Anh không đi làm hay sao mà qua đây?”
“Anh có việc quanh đây nên sẵn tiện ghé ăn trưa luôn.”
Vừa dứt lời, Deho vui vẻ liền khoác vai Jina và Minji rời đi, tiến thẳng về phía Jia’s Seafood House.
…
Bà Soo Min đặt nồi canh đậu tương hải sản cỡ nhỏ lên bàn ăn của Deho.
“Cậu ăn thêm cơm không? Để tôi lấy.”
“Dạ! Cho con thêm kim chi nữa ạ.”
Trong khi đó, Jia cùng hai cô em tinh nghịch đang cắt gọt đống rau củ ở bàn bên cạnh. Jia ném ánh mắt dè bỉu về phía Deho:
“Bộ anh đói lắm hả?”
“Sáng giờ anh chưa ăn gì đây này! Em đừng quá đáng!”
Bỗng Deho thay đổi sắc mặt, ánh mắt dò xét hướng về hai vị khách đang đi vào.
Kang Taemin chống gậy bước vào, bên cạnh là Yoo Ah In (37 tuổi), một kẻ trông có vẻ hèn hạ, hoạt ngôn. Cả hai quan sát quán ăn một lượt, rồi tiến đến ngồi vào bàn trong góc tường.
“Cho bọn tôi mỗi món một phần.” – Ah In giơ tay gọi lớn sau khi nhìn qua menu.
“Được… Có ngay!” – Bà Soo Min có chút ngỡ ngàng nhưng nhanh chóng xắn tay áo vào bếp.
Duy nhất chỉ có Deho vẫn biểu hiện một thái độ bất thường. Điều đó đã gây chú ý với Jia, cô đến ngồi bên cạnh anh cảnh sát.
“Sao vậy? Người ta phạm tội gì à?”
“Tại sao người của Daehoon đến đây cơ chứ?”
“Anh bị điên à? Người Daehoon chẳng lẽ không đói bụng hay sao! Nhưng mà… Daehoon là gì vậy?”
“Đó là một tập đoàn mới nổi, mấy năm qua làm ăn rất phát đạt. Hiện đang nổi tiếng với loại kẹo dẻo socola Katti đó. Em không biết à?”
“À! Ra là kẹo Katti. Nhưng mà… người Daehoon sản xuất kẹo này là không đói bụng hả?”
“Jia! Em giỡn mặt anh hả?”
Deho cay cú lườm nguýt Jia, trong khi cô cười hả hê.
…
Yoo Ah In gác đũa sau khi ăn một cách ngon lành.
“Anh Taemin thấy sao?”
Kang Taemin nhấp một ít rượu, cười nhẹ:
“Đồ ăn ở đây ngon đó! Hay mua lại quán này nhỉ?”
“Ấy đừng! Anh không thấy quán vắng khách à? Với lại… quy mô nhỏ quá.”
Tên Taemin đưa mắt nhìn khắp nơi, quan sát mọi ngóc ngách của quán. Ngẫm nghĩ một lát, hắn nói:
“Vậy theo ý cậu đi. Lo vụ này cho tôi nhé!”
“Anh thích kiểu như này thì cách đây khoảng… 100 mét, em thấy có một nhà hàng cũng đẹp, phong cách tương tự, không quá lớn, nhưng có khách ra khách vào.”
“Ok thôi! Cậu cứ quyết định. Càng sớm càng tốt giúp tôi.”
“Anh yên tâm! Để em lo.”
…