Chương 4
Vài ngày sau, con phố Hado bỗng trở nên ồn ào. Một buổi khai trương hoành tráng thu hút đông đảo người hiếu kỳ.
Cách đó không xa, cả nhà Jia đều có mặt trước cửa xem náo nhiệt.
Bà Chohee từ đằng sau đi tới.
“Soo Min à! Daehoon còn muốn cạnh tranh với quán ăn ế ẩm của cô luôn đó.”
“Quán đó là của tập đoàn Daehoon à chị?”
“Nghe nói là người của Daehoon, nhưng tại sao lại đặt tên là Kang’s Seafood nhỉ?”
Jia chẳng có chút quan tâm nào, cô dửng dưng nói:
“Kệ đi! Đằng nào quán nhà mình cũng đâu có khách đâu. Sợ gì!”
Bà Soo Min liếc mắt nhìn Jia như chửi thầm trong bụng.
Đúng lúc này, bỗng có một đoàn shipper mặc đồng phục bắt mắt, đi xe máy cùng màu tập trung trước Kang’s Seafood.
Tên Yoo Ah In sau đó cũng xuất hiện, dẫn theo tầm chục người đàn ông với cách ăn mặc như dân chài.
Mắt Jia sáng rực:
“Ui! Đầu tư hẳn đội giao hàng riêng luôn. Quần áo nhìn đẹp đó chứ!”
“Chưa là gì đâu!” – Ông Yunho đến lúc nào không hay.
“Tôi mới ngoài cảng về đây! Bọn họ có hẳn một tàu đánh cá bự thiệt bự kia kìa.”
Cả hai bác Chohee và Yunho đều vô cùng lo lắng. Hàng chục năm qua, dù quy mô đánh bắt nhỏ, bọn họ đều dựa vào công việc này để mưu sinh. Việc Daehoon tham gia “cuộc chơi” khiến họ cảm thấy bị đe dọa.
…
Trở lại quán ăn, bà Soo Min lầm lũi đi vào bếp, trông có chút phiền não. Nhận thấy điều đó, Jia an ủi một cách gượng gạo:
“Mẹ lo lắng thật hả? Chúng ta cứ… vậy thôi. Mình có khách quen mà, không phải đau đầu cạnh tranh. Có bao nhiêu khách, tiếp bấy nhiêu khách.”
Bà Soo Min nhăn nhó đi ra ngoài.
“Chuyện đó thì mẹ lo làm gì. Nhìn em con kìa! Học hành chẳng đâu vào đâu, lại còn đánh nhau với bạn.” – Bà chỉ thẳng mặt Jina, người đang cùng Minji vui vẻ lau đống chén đũa.
Bà Soo Min cực kỳ đau đầu về cô con gái út này. Hễ bà nhận cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm là y như rằng sẽ có việc gì đó không hay. Không phải thành tích học tập kém thì cũng gây sự đánh nhau.
Jina là vậy! Một cô bé tràn đầy năng lượng, hoạt bát, yêu thích võ thuật và ghét học hành. Chính điều đó đã khiến bà Soo Min nhiều lần phải cúi đầu xin lỗi người ta.
Jia cau mày, nhìn cô em với ánh mắt hình viên đạn.
“Sao? Lại động tay động chân nữa hả?”
“Tụi nó bắt nạt bạn em trước mà!” – Jina bắt đầu mếu máo.
“À, vậy là nổi máu anh hùng nghĩa hiệp hả? Em nói chuyện không được à?”
“Đám kia có thích nói chuyện đâu…”
Bỗng, tiếng chuông vang lên khiến tất cả đều hướng mắt về phía cửa.
Một cô gái tóc ngắn kéo theo chiếc vali lớn, đẩy cửa rồi tập tễnh bước vào.
Người này ăn mặc có phần màu mè, đeo kính râm, không khác gì những quý cô đi du lịch.
“Xin chào! Tôi là Kim Hana.”
…