Chương 6
Mới sáng, Jia, Minji và Jina bước xuống cầu thang đã thấy quán ăn đông kín người. Không phải thực khách, họ là dân đánh bắt, chủ quán ăn đang hướng sự tập trung về phía Kang Taemin.
Có vẻ đây là một cuộc họp.
“Mọi người hãy nghe tôi nói!” – Tên Taemin trấn an đám đông.
“Đừng xem tôi là người của Daehoon! Tôi chỉ là dân làm ăn thôi, không có gì to tác. Từ giờ chúng ta là người một nhà, khó khăn thì giúp đỡ nhau.”
Ông Yunho ngồi dưới hỏi lớn:
“Các cậu có thuyền lớn, khai thác hết công suất thì sao bọn tôi sống đây?”
“Các vị yên tâm! Bọn tôi đánh bắt vừa đủ và chỉ cung cấp cho nhà hàng Kang’s Seafood, nên không có chuyện sẽ giành mối làm ăn của mọi người đâu.”
Thấy dân chài có vẻ chưa an lòng, tên Taemin lần nữa nhượng bộ:
“Như vậy đi! Thuyền bọn tôi sẽ đi xuống phía nam một chút, xa hơn hơn một chút. Các vị cứ yên tâm mà đánh bắt.”
Những lời hứa hẹn này thực sự hấp dẫn và nó đủ khiến các bác các cô yên tâm về “chén cơm” của mình. Tuy nhiên, tiếp tục có một người trong đám đông lên tiếng:
“Vậy với các quán ăn, nhà hàng thì sao?”
Tên Taemin vẫn từ tốn.
“Làm ăn kinh doanh… cạnh tranh là điều bình thường. Nhưng tôi hứa sẽ không cạnh tranh về giá cả, chất lượng mới là điều bọn tôi muốn. À! Giờ chúng ta cũng là hàng xóm với nhau rồi, bọn tôi muốn gia nhập hội các hộ kinh doanh nơi đây. Có khúc mắc hay khó khăn gì thì cùng giúp đỡ lẫn nhau. Bọn tôi sẽ nỗ lực hết mình để khu phố cùng phát triển.”
Lúc này, mọi người đều không còn ý kiến nào khác. Họ dường như cảm thấy yên tâm một phần sau những lời hứa của Taemin.
“Mọi việc liên quan thì các vị cứ tự nhiên tìm anh Yoo Ah In. Anh ấy là quản lý nhà hàng bọn tôi. Rất thân thiện đấy!” – Taemin chỉ tay về phía tên cấp dưới đang đứng trang nghiêm.
Cùng lúc đó, Hana đẩy cửa bước vào sau khi ra ngoài chạy bộ. Cô và tên Taemin chạm mắt nhau nhưng không để tâm cho lắm.
…
Trong khi cuộc họp diễn ra, chuyến đánh bắt đầu tiên của Kang’s Seafood đã hoàn tất.
Hàng chục thùng thủy hải sản ướp lạnh được vận chuyển từ cảng vào xưởng. Khí thế này khiến tất cả người đi đường đều ngước nhìn.
Những người đàn ông vạm vỡ đưa các thùng hàng vào bên trong. Không gian nơi đây khá rộng rãi, có những công nhân xử lý các loại hải sản chuẩn bị đưa đến các nhà hàng, quán ăn. Quy trình vô cùng chuyên nghiệp.
Theo chân Kai đi sâu vào bên trong xưởng, qua nhiều lớp cửa, qua nhiều gian phòng, qua nhiều màn ngăn, những người đàn ông ăn mặc như xã hội đen cũng xuất hiện nhiều hơn.
Đến một không gian rộng rãi khác nằm sâu trong cùng, nơi đây cũng có nhiều công nhân nhưng họ không xử lý hải sản, mà là ma túy.
Tất nhiên, quy trình cũng rất chuyên nghiệp.
Hóa ra, tham vọng của Taemin là biến Jeju thành thị trường ma túy mới, nơi chỉ có hắn ta độc quyền “mặt hàng” này.
Khai thác thủy hải sản là bức bình phong để xưởng sản xuất ma túy trá hình được hoạt động dễ dàng hơn. Theo đó, những thành phẩm tại xưởng sẽ được đưa đến nhà hàng Kang’s Seafood, rồi giao đến tay các con nghiện qua hình thức đặt đồ ăn giao tận nơi.
Với thế lực sẵn có, Taemin không mất nhiều công sức để thâu tóm thị phần từ tay các con buôn nhỏ lẻ.
…
Kang Taemin uy nghiêm bước vào xưởng chế tạo ma túy, theo sau là Kai và đám thuộc hạ xếp hàng đều tăm tắp hai bên. Hắn ta nở nụ cười hài lòng khi chứng kiến đường dây của mình hoạt động trơn tru.
Tuy nhiên, vẫn còn một chút trở ngại trong quá trình “thống nhất thiên hạ”.
“Anh! Anh cần ra mặt thôi.” – Kai ghé tai nói nhỏ với Taemin.
“Sao vậy?”
“Là cháu trai của Sở trưởng Oh. Hắn muốn phân chia địa bàn làm ăn.”
“Thằng nhãi này là người của Sở trưởng Oh Young Soo à?”
Ngẫm nghĩ vài giây, Taemin dặn dò Kai:
“Sắp xếp gặp mặt đi!”