Chương 7
Trong một xưởng bỏ hoang, ánh sáng duy nhất đến từ lò củi rực lửa, một đám 6 – 7 tên bặm trợn cầm đủ loại vũ khí bao quanh gã đại ca đang ngồi.
Kang Taemin, theo sau là Kai, cùng đám đàn em tầm 7 người nghênh ngang bước vào. Taemin ngồi đối diện với gã đại ca kia rồi mồi một điếu thuốc.
“Mày là Hwang Jung Min đó à?”
Tên kia bật cười khoái chí nhưng vẻ mặt khá cay cú. Hắn không ngờ có kẻ dám gọi thẳng họ tên của mình.
“Thì ra đây là anh Kang mới nổi đây sao? Dẹp loạn tụi cóc ké trong vòng ít ngày thì cũng bản lĩnh ha! Nhưng mà… bọn này không dễ dàng bắt nạt đâu! Chia địa bàn đi! Tao không muốn lớn chuyện.”
Tên Taemin cười khẩy:
“Ô kê! Chia thế nào? Nói tao nghe thử.”
“Lấy mốc từ Cảng Jeju, chia đảo Jeju làm hai, tao phía đông, mày phía tây.”
Taemin kéo một hơi dài rồi vứt điếu thuốc còn dở xuống đất. Hắn nhếch mép:
“Chốt vậy đi!”
Tên Jung Min có chút ngơ ngác, hắn không ngờ lại dễ dàng đạt thỏa thuận như vậy.
Taemin chống gậy đứng dậy, nhìn đối phương với vẻ khinh bỉ:
“Jung Min à! Tiếc là tao phải lấy luôn phía đông thôi. Nhà tao ở đó mà.”
Gã Jung Min tức giận tiến sát Taemin, hắn ta chỉ thẳng mặt:
“Này thằng què! Tao nhịn mày lâu rồi nhá, đừng có mà lấn tới. Mày nghĩ tao không đủ lực để chơi mày hả?”
Vừa dứt lời, ngón tay đó của Jung Min đã rơi xuống đất. Hắn hốt hoảng, loạng choạng lùi lại. Những tên đàn em của hắn cũng sững ra một lúc vì sốc.
Taemin lăm le con dao được rút ra từ cây gậy chống. Hắn tiến sát và kề dao vào cổ của tên Jung Min.
“Tao nghĩ mày nên gọi ngay cho ông cậu Sở trưởng đi.”
Tên Jung Min sợ hãi, run rẩy rút điện thoại từ trong túi quần. Chỉ vừa bấm gọi cho người có tên là “Cậu”, hắn ta liền bị Taemin giật lấy.
Sở trưởng Oh vừa bắt máy, tên Jung Min lập tức hét to: “Cậu ơi, cứu con!”
“Có chuyện gì?… Jung Min!… Là thằng nào đó?” – Ông sở trưởng giận dữ khi nghe tiếng kêu cứu của đứa cháu cưng.
“Mày biết tao là ai không mà dám đụng vào nó? Mày là thằng giang hồ ghẻ nào? Có muốn sống yên ổn không hả?”
Taemin tự dưng thấy nhứt nhứt cái đầu, những lời trịch thượng này chẳng phải hắn đã nghe rất nhiều từ mấy cha tổng giám đốc ở Daehoon hay sao?
“Thằng già này! Ông im cái mồm giùm cái. Chết tiệt!”
Đầu dây bên kia bỗng im phắc.
“Thằng chó cảnh sát già này sao lại dính líu đến tội phạm nhỉ? Lại còn là ma túy nữa chứ. Ông khôn hồn thì câm cái họng lại đi!”
Chửi bới một tràn, tên Taemin thở hơi ra thật dài để lấy lại bình tĩnh. Hắn nhẹ giọng:
“Sở trưởng Oh này! Tôi biết ông sắp nghỉ hưu để tranh cử chức Thị trưởng, đúng không hả? Tôi rất ủng hộ! Nhưng chúng ta cần ngồi lại nói chuyện.”
“Rốt cuộc… cậu là… ai?”
“Là người giúp ông ngồi vào ghế thị trưởng. Nhưng trước tiên, thằng cháu của ông không còn bán ma túy nữa nhé! À không! Đúng hơn là không còn mạng nữa.”
Vừa dứt lời, Kai cùng thuộc hạ rút ra những con dao sắc nhọn, xông đến đâm tới tấp vào chỗ hiểm, giải quyết gọn gàng Jung Min và đám đàn em.
“Sở trưởng Oh… à không! Ngài thị trưởng! Từ giờ, chúng ta là bạn, nhá!”
…
Chỉ sau hai tuần Taemin độc chiếm thị trường, đảo Jeju gần như chìm trong tệ nạn ma túy. Từ nhà riêng cho tới khách sạn, từ dân địa phương cho tới khách du lịch, tất cả đều điên cuồng đặt “đồ ăn” tại Kang’s Seafood.
Đội giao hàng của Taemin hoạt động hết công suất, đến nỗi mỗi người trong số họ đã di chuyển khắp đảo Jeju chỉ trong một ngày…