Chương 9

Tác giả: Lưu Đan | Thể loại: Hành động, Nữ cường

Jia’s Seafood House, nơi chỉ có vài vị khách ngồi bên trong, bà Soo Min tính bê thùng nước khoáng do cửa hàng giao đến, nhưng Hana đã nhanh tay can thiệp.

“Để con! Mẹ làm đồ ăn cho khách đi.”

Kể từ khi trở về, trừ những lúc ra ngoài chạy bộ, Hana vẫn luôn luẩn quẩn trong nhà. Cô thường xuyên phụ việc vặt cho bà Soo Min và đôi khi chịu trách nhiệm trông coi Minji.

Khó gần là vậy, nhưng cho đến lúc này, Hana đã mở lòng với mọi người rất nhiều. Kể cả các bác hàng xóm như ông Wonsik, ông Yunho hay bà Chohee đều có ánh nhìn thiện cảm dành cho cô.

Hana ngồi ở quầy, quay người về phía trong bếp, nơi bà Soo Min đang khẩn trương chế biến món ăn.

“Mẹ vẫn dùng dao tốt quá ha!”

“Sở trường của mẹ mà.” – Bà Soo Min cười nhẹ vì đó là điều hiển nhiên.

“Nhưng mà… mấy đứa nhỏ đi đâu hết rồi mẹ?”

“Jia đi giao hàng. Cơ mà chỉ có hai đơn mà đến giờ vẫn chưa về. Lại la cà đâu rồi không biết!”

Hana nhìn xung quanh quán.

“Ủa Minji đâu?”

Bà Soo Min dừng tay, có chút suy nghĩ. Nhưng bà cũng nhanh chóng thản nhiên:

“Chắc dạo chơi quanh phố. Ở đây ai cũng yêu quý nó, không sao đâu!”

Trầm ngâm một hồi, Hana vẫn cảm thấy không an tâm. Cô dứt khoát rời khỏi nhà để tìm kiếm em gái.

Mọi người xung quanh đều yêu thương Minji, thường xuyên cho cô bé quà vặt như trái cây, nước uống, bánh ngọt,…

Lúc này, Minji đang tung tăng với quả táo cắn dở trên tay, đi qua các con hẻm nhỏ để về nhà.

Đột nhiên, xuất hiện một thanh niên giao hàng của Kang’s Seafood chạy với tốc độ cao. Hắn ta lạng lách trong con hẻm chật chội với thùng hàng được đặt ở yên sau.

Nhưng để tránh va chạm với Minji, tên shipper này đã bất cẩn lao vào điểm tập kết rác nhỏ bên đường. Cú ngã đó khiến đồ ăn văng tung tóe, mọi thứ được bày ra trước mắt Minji.

Và, trong đống đồ vật bị rơi ra ngoài đó, một gói heroin dạng bột màu xám bỗng trở nên nổi bật.

Dưới cái nhìn ngơ ngác của Minji, gã giao hàng thận trọng quan sát, lặng lẽ lấy lại gói “hàng trắng”. Hắn nhìn ngó xung quanh, tính bắt cóc và “bịt miệng” cô bé.

Nhưng bất ngờ, một người phụ nữ đã nhanh tay kéo Minji lẻn vào con hẻm gần đó, rời khỏi tầm nhìn của tên shipper. Đó chính là Hana.

Với kỹ năng của mình, Hana dễ dàng đưa cô em di chuyển qua các góc khuất nhắm cắt đuôi gã đàn ông kia.

Sau một hồi rà soát, dù với với con dao trên tay, tên shipper cũng đành bất lực rút lui vì đã mất dấu mục tiêu.

May mắn thoát chết trong gang tấc, Hana bắt đầu “ngửi” được mùi chẳng lành. Cô vội vàng đưa Minji về Jia’s Seafood House.

Trong gian xưởng sản xuất ma túy, hàng trăm gói heroin loại 1 gram được các thợ chế tạo đóng thành phẩm, chuẩn bị đưa sang Kang’s Seafood.

Tuy nhiên, điều mà tên Taemin đang mong chờ nằm trong căn phòng thí nghiệm ở ngay gian xưởng đó. Có vẻ bọn chúng muốn nghiên cứu loại ma túy mới.

Hắn ta với vẻ thỏa mãn, cầm lên một ly chất lỏng như nước tinh khiết.

“Không màu, không mùi, không vị. Hoàn hảo!”

Bỗng đám đàn em tụ lại đã gây sự chú ý với Taemin. Hắn bước ra thì thấy một tên giao hàng đang nói chuyện với Kai. Là tên shipper suýt va chạm với Minji.

“Có chuyện gì?”

Kai ghé sát vào tai Taemin, thì thầm điều gì đó.

Taemin hướng người về phía gã giao hàng.

“Là ai?”

“Dạ là một bé gái! Đi cùng là một người phụ nữ có vẻ lớn hơn một chút.”

“Có nhớ mặt không?”

“Mặt thì… À! Người phụ nữ đó di chuyển có vấn đề, như mang chân giả vậy.”

Taemin ngẫm nghĩ ít giây, dường như hắn đã nhớ ra…

Xuất hiện trước Jia’s Seafood House, Taemin đẩy cửa bước vào cùng gã giao hàng. Tiếng chuông cửa vang lên.

Cả gia đình Jia đang ăn tối bỗng đứng hết cả dậy, họ thực sự bất ngờ khi Taemin đến vào giờ này.

Hắn tỏ ra vội vội vàng vàng:

“Ấy! Không sao, mọi người cứ ngồi đi. Chẳng là… ghé qua đây tính mua vài món cho nhân viên xưởng cá ấy mà.”

Bà Soo Min hơi ngựng ngùng, bởi quán không còn thứ gì có thể ăn được nữa.

Lúc này, Taemin cùng tên đàn em tranh thủ quan sát và ngầm xác nhận với nhau qua ánh mắt.

Sở dĩ gã Taemin nhanh chóng tìm được đến đây vì gã ta đã nhớ lại lần đầu bắt gặp Hana. Dáng đi thiếu tự nhiên đó không lẫn vào đâu được.

“Không sao, không sao! Chúng tôi sẽ đi quán ăn khác vậy. Phiền gia đình quá! Mọi người cứ tiếp tục đi.”

Sau khi rời khỏi, Taemin lạnh lùng tháo đồng hồ, tóm cổ áo tên shipper rồi vả liên tiếp vào mặt hắn ta. Những cú tát uy lực khiến hàm răng tên đàn em được nhuộm hoàn toàn bằng màu đỏ của máu tươi.

“Lần sau làm ăn cho cẩn thận vào!”

Nói rồi, Taemin từ tốn đi sang bên kia đường, vào một chiếc xe sang trọng đã đợi sẵn.

Trong nhà, có lẽ Hana đã cảm nhận được sự nguy hiểm đang đến gần.