Chương 10: Tào Tháo

Tác giả: Lưu Đan | Thể loại: Viễn tưởng

Ông là Tào Tháo, một thừa tướng dưới triều Hán Hiến Đế thời Đông Hán.

Sau khi dẹp tan các thế lực hùng mạnh phương Bắc, quyền lực của Tào Tháo lớn đến mức đủ giúp ông nắm toàn quyền sinh sát trong triều.

Nhờ đó, Tào Tháo đã ép vị vua bù nhìn Lưu Hiệp (Hán Hiến Đế) ban chiếu chỉ tấn công Kinh Sở, nhằm tiêu diệt “loạn thần” Lưu Bị. Rất nhanh, 80 vạn quân được điều về phía nam, tấn công mạnh mẽ vào Tân Dã, buộc dân quân Lưu Bị phải tháo chạy.

Sau khi nghe tin Tào Tháo tiến đánh, hai tướng thủy của Kinh Châu là Sái Mạo và Trương Doãn quyết định quy hàng quân Tào, cống nạp 30 vạn quân thủy và 2 ngàn thuyền chiến các loại.

Điều này báo hiệu một trận đánh lớn sẽ diễn ra, bởi tham vọng của Tào Tháo không chỉ tiêu diệt Lưu Bị mà còn muốn thảo phạt Đông Ngô do Tôn Quyền trị vì.

Vậy nên, khi biết hai kẻ thủ này liên minh với nhau, Tào Tháo quyết định sẽ “xử đẹp” tất cả tại sông Trường Giang.

Nói là làm, để thăm dò lực lượng đối phương, thừa tướng nhà Hán phái Hạ Hầu Đôn và Ngụy Bôn dẫn 2 vạn bộ binh tấn công bất ngờ vào căn cứ liên minh Lưu – Ngô.

Dẫu vậy, Chu Du và Gia Cát Lượng không phải là “củ khoai”, họ nắm bắt được ý đồ và khiến quân Tào đại bại trong bát quái trận.

Sau trận thua đó, Tào Tháo đẩy nhanh tiến quân trên sông Trường Giang, đưa 83 vạn quân đến Xích Bích, dựng trại bên bờ đối diện với căn cứ của Chu Du.

Tỉnh dậy trong soái phòng, Duy cực kỳ phấn khích khi biết mình là Tào Tháo. Tuy nhiên, anh cần xác nhận một việc: Đây là phiên bản nào?

Nhìn quanh phòng một lượt, Duy liền phát hiện một chiếc gương đồng được thiết kế tinh xảo. Anh hồi hộp lại gần, chầm chậm đưa mặt vào soi.

Là diễn viên Trương Phong Nghị!

Duy bỗng cười phá lên.

Đây chẳng phải bộ phim Đại Chiến Xích Bích (Red Cliff 2008 – 2009) mà anh vừa xem hồi tuần trước hay sao?

Duy thay cho mình bộ soái bào rồi nhanh chóng đi ra soái trướng (địa điểm bàn việc quân cơ, chiến lược,…), nơi các tướng lĩnh đã có mặt. Anh hỏi:

“Các vị! Có phải đêm qua tôi đã ra lệnh đẩy các tử thi nhiễm thương hàn sang bờ bên kia đúng không?”

Toàn bộ tướng lĩnh đều nhìn nhau khó hiểu.

“Thưa thừa tướng! Quả đúng như vậy.”

Tại thời điểm này, bệnh dịch đã lây lan khắp nơi trong doanh trại Tào Tháo, số lượng tử vong xuất hiện ngày một nhiều. Không để chỉ mỗi mình chịu thiệt, Tào Tháo đã âm thầm đưa mầm bệnh sang căn cứ của liên minh Lưu – Ngô, buộc họ phải chịu chung số phận.

Tới đây, Duy hoàn toàn nắm rõ diễn biến bộ phim và quyết định “phá hủy” nó theo một cách khác. Đầu tiên, anh cho gọi Hoa Đà.

“Ngài thần y! Ngài biết cách chữa thương hàn đúng không? Là gì nhỉ? Quế chi… thang!? Là quế chi thang phải không? Gia Cát Lượng sẽ dùng bài thuốc này.”

Hoa Đà hồ hởi đáp:

“Thưa thừa tướng! Đúng là quế chi thang. Loại này có thể giúp kìm hãm bệnh tình, hiệu quả nhất khi dùng ở giai đoạn đầu, lúc sốt nhẹ, phát hãn, thân thể mệt mỏi, nhức đầu…”

“Được rồi! Ngài nhanh chóng xử lý đi! Nếu cần người đi hái thêm thuốc thì cứ nói ta biết.”

“Vâng, thưa thừa tướng!”

Việc tiếp theo Duy muốn làm đó là bắt nội gián.

Trong phim, doanh trại của Tào Tháo đã xuất hiện một kẻ trà trộn vào đám binh lính, thám thính tình hình và gửi tin về cho Gia Cát Lượng bằng bồ câu.

Vậy nên, để phá hỏng kế hoạch của đối thủ, Duy quyết định cắt đứt đầu mối này.

“Nghe đây! Chúng ta có nội gián, hắn đang ẩn mình trong lực lượng binh lính. Hãy bắt sống cho ta. Đặc điểm là… nữ giả nam nhân.”

Quả nhiên, chỉ sau 1 canh giờ tra tìm, kẻ được cho là nội gián đã bị phát hiện. Hắn liền được đưa đến tận soái trướng.

Nhìn người trước mặt, Duy hài lòng ra mặt vì đó là Tôn Thượng Hương, em gái của Tôn Quyền, một nữ tướng mạnh mẽ, cá tính.

“Đúng là cô này!” – Duy bật cười sảng khoái.

“Chơi vậy đủ rồi, đừng quậy nữa. Tạm thời vào nhà lao vài bữa nha.”

Tôn Thượng Hương nhìn Duy với ánh mắt đầy sát khí, không chút sợ sệt dù đã bị khống chế hoàn toàn.

“Tên Tào A Man hèn hạ! Đừng vội đắc ý! Sớm muộn gì ngươi cũng bại dưới tay huynh trưởng của ta.”

Duy bình thản, chẳng hề tỏ ra tức giận. Anh từ tốn về lại soái tọa (ghế của Tào Tháo) rồi ngồi xuống.

“Đúng! Chuyện đó đã xảy ra, nhưng lần này sẽ khác.”

Tất cả các tướng lĩnh đồng loạt nhìn Duy với vẻ bất ngờ nhưng cũng không dám phản ứng quá mạnh.

Biết mình đã lời, Duy liền đánh trống lảng:

“Ngơ ngác gì nữa? Mau nhốt cô ta lại!”

Lúc này, liên minh Lưu – Ngô cũng đang gặp nhiều trắc trở. Tình trạng dịch bệnh khiến họ rơi vào thế chia rẽ khi Lưu Bị bất ngờ rút quân để bảo toàn tính mạng cho các tướng sĩ. Chỉ duy nhất Gia Cát Lượng quyết ở lại trợ giúp Chu Du.

Không chờ đợi lâu, Duy liền cho gọi Giang Cán.

“Nghe nói ông là người quen cũ của Chu Du?”

“Thưa thừa tướng, thần và Chu Du là bạn học nhưng đã không còn liên lạc.”

“Vậy hãy đi hàn thuyên đi. Sẵn tiện thu thập thông tin luôn.”

“Thần… tuân lệnh!”

Duy biết thừa chuyến đi lần này Giang Cán chắc chắn bị Chu Du lừa. Bởi trên thực tế, những tin tức mà Giang Cán đem về lại khiến Tào Tháo giết oan Sái Mạo và Trương Doãn, những vị tướng đánh thủy tài ba.

Dù vậy, để đối thủ bớt đề phòng, Duy vẫn cho kế hoạch này diễn ra.

Chưa hết, quân Tào sắp sửa đối mặt với một “cú lừa” khác đến từ Gia Cát Lượng. Đó chính là diệu kế “Thuyền cỏ mượn tên” nổi tiếng trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Duy chạy nhanh ra bên ngoài, nhìn ngó 4 phương 8 hướng. Dáng vẻ kỳ lạ đó đã khiến các tướng lĩnh hoang mang mà đuổi theo sau.

Duy bất ngờ hỏi:

“Có ai biết khi nào sương mù dày đặc không?”

Tất cả đều nhìn nhau, không biết trả lời ra sao. Cũng dễ hiểu bởi họ làm gì tinh thông những chuyện này như Gia Cát Lượng.

Duy thở dài ngao ngán, bèn cho gọi Sái Mạo rồi căn dặn:

“Thời điểm sương mù dày đặc hãy cẩn trọng. Nếu thấy tàu thuyền của địch áp sát, ngươi và Trương Doãn đừng làm gì cả. Hãy chờ lệnh của ta.”

Chuyện gì đến cũng đã đến.

Ngay rạng sáng ngày hôm sau, trong màn sương dày đặc không thể thấy rõ mọi vật từ xa, lại xuất hiện khoảng 20 tàu thuyền bắt đầu “khua chiêng đánh trống”, như thể đang muốn tấn công vào doanh trại Tào Tháo.

Duy cười lớn khi thấy mọi chuyện diễn ra đúng như dự kiến. Anh dứt khoát ra lệnh:

“Phóng hỏa tiễn!”

Lập tức, hàng loạt mũi tên sắc nhọn lao về phía những con thuyền kia. Nhưng không giống với nguyên tác, mũi tên mà Duy bắn ra đều là hỏa tiễn. Nó thiêu rụi hoàn toàn các thuyền cỏ mà Gia Cát Lượng mang tới.

Bất ngờ bị tấn công bằng hỏa tiễn, Gia Cát Lượng và Lỗ Túc buộc phải nhảy xuống sống để đảm bảo tính mạng. Tuy nhiên, mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của Duy.

Khi vừa trồi lên mặt nước, cả hai vị quân sư tài ba này liền bị quân Tào bao vây. Đó là đội thủy binh được Duy bố trí ẩn nấp xung quanh từ trước.

Gia Cát Lượng và Lỗ Túc được dẫn đến trước mặt Duy. Cả hai đều tỏ ra lạnh lùng, ánh mắt kiên định, không có chút run sợ nào.

“Thật vinh hạnh khi gặp Gia Cát tiên sinh và Lỗ tiên sinh đây! Quả nhiên là những nhân tài kiệt xuất trong thời loạn.”

“Đừng nhiều lời! Muốn chém muốn giết tùy ngươi!” – Lỗ Túc đã sẵn sàng hy sinh.

“Ấy! Đừng hiểu lầm! Ta luôn trọng nhân tài, không giết người bừa bãi. Hay như vậy đi! Các vị hãy phò tá cho ta, cùng nhau thống nhất thiên hạ.”

Lỗ Túc cười lớn:

“Một kẻ dã tâm như ngươi sao có thể thống nhất thiên hạ?”

“Ta thì sao? Chứ ngươi nghĩ một tên bỏ bạn chạy thoát thân như Lưu Bị thì làm được gì? Còn Đông Ngô, ngươi cho rằng bọn họ sẽ đánh bại được Đông Hán hùng mạnh hay sao?”

Trong khi đang dương dương tự đắc, Duy đột nhiên cảm thấy hoa mắt, tầm nhìn kém đi. Loạng choạng vài giây, anh liền ngất lịm và mất hẳn ý thức…