Chương 12: Jackson Curtis

Tác giả: Lưu Đan | Thể loại: Viễn tưởng

Ngoài việc sắp phải đón hai con đi chơi, Duy chẳng biết bất cứ chuyện gì sẽ xảy ra.

Thực tế, Duy có thể mặc cho nhân vật hành động, nhưng lần này, anh muốn tự mình viết lại bộ phim.

Không nghĩ nhiều, Duy liền lái chiếc Limousine Lincoln Town của khách hàng chạy thẳng đến nhà vợ cũ.

Dưới cái nắng ấm áp vào sáng sớm, Duy thong thả băng qua các đại lộ tại Los Angeles. Một cảm giác bình yên tràn ngập trong anh, như thể đây là quê hương Vũng Tàu vậy.

Lượn lờ một hồi, Duy đã đậu xe trước nhà của Kate Curtis, người vợ cũ đang sống cùng bạn trai tên là Gordon Silberman.

Cậu con trai Noah, chừng 13 tuổi, cùng em gái Lilly, 7 tuổi, hào hứng chạy ra ngoài. Tuy nhiên, Noah trông có vẻ không kỳ vọng lắm về chuyến đi hôm nay. Cậu bé nhìn chiếc xe với ánh mắt khó chịu:

“Gì đây, Jackson?”

Duy đứng hình vì cách xưng hô của Noah. Anh chỉnh ngay:

“Đừng gọi ba như vậy!”

Trong khi đó, Kate “tay xách nách mang”, đưa hành lý ra xe, tiện thể hỏi thăm chồng cũ:

“Đưa con đi chơi bằng xe limo à? Hay nhỉ. Công việc tạm thời của anh thế nào rồi?”

“Cũng ổn.”

“Vậy còn ngủ? Anh có chịu ngủ không đấy?”

Bỗng giọng một người đàn ông phát ra từ gara.

“Chào Jackson!”

Là Gordon. Anh ta cũng không quên trêu đùa và chúc lũ trẻ nhà Curtis có chuyến đi vui vẻ.

Dù nhìn vào mối quan hệ này có vẻ phức tạp, nhưng thực tế họ khá hoà thuận và tôn trọng lẫn nhau.

Chỉ một khúc mắc nhỏ đến từ Jackson, đó là niềm đam mê viết lách của anh ảnh hưởng rất nhiều đến tình cảm cha con. Cả Noah và Lilly ít nhiều đã cảm thấy thất vọng về sự vô tâm của người ba này.

Vậy nên, chuyến cắm trại ở công viên Yellowstone sẽ là dịp tuyệt vời để gia cố mối quan hệ giữa Jackson và hai con.

Tiến sâu vào công viên, đi bộ trên con đường mòn dẫn tới một khu vực được bảo vệ bởi rào chắn, hai đứa trẻ có chút khó hiểu khi phải đến nơi “khỉ ho cò gáy” này.

“Giờ làm gì đây, ba?” – Lilly hỏi.

Dường như ai đó đang thôi thúc Duy, có lẽ Jackson rất muốn vào bên trong. Chắc hẳn theo nguyên tác, anh ta thực sự đã làm vậy.

“Chúng ta vượt rào thôi!”

Dứt lời, Duy ném balo sang bên kia và leo qua rào không chút chần chừ. Dù thấy bất an, cả Noah và Lilly vẫn phớt lờ biển cảnh báo để theo chân ba.

Đi thêm một đoạn, Duy và hai con dừng lại trước vết tích của một cái hồ lớn. Đây là nơi hẹn hò quen thuộc của Jackson và Kate, nhưng bây giờ chỉ còn là một mảnh đất khô cằn.

Thêm nữa, công viên Yellowstone hiện đã trở nên cằn cỗi, thưa cây cối, trông giống như một bán hoang mạc vậy. Khu vực phù hợp cho việc cắm trại chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Bỗng, một lượng lớn binh lính từ đâu xuất hiện, khẩn trương áp sát vị trí của Duy và hai con.

“Anh đang ở trong vùng bị hạn chế. Chúng tôi cần đưa gia đình anh rời khỏi đây.”

Trước thái độ nghiêm trọng của quân đội Mỹ, cộng với việc không biết gì về bộ phim, Duy đành đồng ý đi cùng bọn họ. Sự dè chừng lúc này tăng lên mức tối đa, vậy nên, mọi tình tiết đều sẽ được Duy xem xét một cách kỹ lưỡng.

Trước ánh mắt bối rối của Duy là một căn cứ quân sự khổng lồ, Noah và Lilly cũng kinh ngạc không kém.

Khung cảnh tấp nập, hối hả của hàng trăm con người ở đây khiến ba cha con trở nên lạc loài. Họ dường như đang cùng nhau giải quyết việc gì đó rất hệ trọng.

“Chúng tôi là các nhà địa chất học.” – Một người đàn ông da màu lại gần giới thiệu.

“À, ừm… Các anh đang làm gì ở đây?”

Ngẫm nghĩ vài giây, người đàn ông kia chia sẻ:

“Chúng tôi nghĩ cả khu vực này đã không còn vững chắc. Anh nên đưa các con rời khỏi đây, anh Curtis…”

Chợt, anh ta khựng lại sau khi nhìn rõ họ tên của Jackson trên thẻ ID.

“Anh không phải là Jackson Curtis, người viết cuốn ‘Tạm biệt Atlantis’ đấy chứ?”

Duy nhận ra đó là tác phẩm để đời của Jackson và đã bán được hơn… 400 bản.

“À vâng, tôi là tác giả của cuốn sách đó.”

“Cuốn đó được viết để tặng mẹ cháu.” – Lilly nhanh nhảu khoe thành tựu của ba mình.

Người đàn ông kia trở nên hào hứng, vui cười vô cùng thân thiện.

“Hay quá! Tôi có nghe một vài câu chuyện về anh ở trường. Bố các cháu rất giỏi đấy! Thật thú vị! Tôi đang đọc cuốn sách của anh.”

“Vậy thì quá tốt” – Trong lòng Duy cũng có một chút tự hào.

“Anh cho phép tôi hỏi vài điều.”

“Về cuốn sách hả? Được thôi.”

“Anh có nghĩ những người đó sẽ hành động ích kỷ nếu biết mạng sống của mình bị đe doạ?”

Câu hỏi khiến Duy ngơ cái mặt ra, bởi anh không tài nào lục lại ký ức của Jackson chỉ trong phút chốc.

“Ừm… Tôi nghĩ là có thể.” – Duy đáp lại một cách thiếu chắc chắn.

“Chà…”

Dù sao nhà địa chất học kia cũng không có nhiều thời gian nên đã nhanh chóng kết thúc câu chuyện. Nhưng có vẻ lần gặp mặt này đã để lại ấn tượng tốt cho cả đôi bên

.

Sau đó, gia đình Duy được quân đội đưa đến một nơi khác phù hợp với việc cắm trại.

Đây rồi! Một cái hồ nhỏ với vài chiếc lều xung quanh, làm nổi bật sự thư giãn đặc trưng của những chuyến dã ngoại.

“Chờ đã! Chờ đã! Một câu hỏi thôi.”

Một người đàn ông bất chợt chặt trước mặt Duy và các con. Anh ta ăn mặc lôi thôi, phong thái có chút kỳ dị.

“Những người của chính phủ đó đã nói gì với anh vậy?”

“Anh theo dõi bọn tôi sao? À thì… họ nói nơi đây đã không còn vững chắc.”

“‘Không vững chắc’? Họ nói ‘không vững chắc’?”

“Đúng là vậy.”

“Hài hước thật.” – Người đàn ông kia bỗng cười lớn đầy mỉa mai.

Tất nhiên, Jackson có thể không quan tâm, nhưng với Duy, đây là điều anh rất để ý. Không phải vô cớ mà một gã điên lại xuất hiện như vậy, chắc chắn người này sẽ đóng vai trò quan trọng trong bộ phim.

Kể từ khoảnh khắc đó, Duy không hề rời mắt khỏi gã đàn ông kỳ quặc. Anh quyết theo dõi sát sao hành tung của người này sau khi thu xếp chỗ nghỉ ngơi cho các con.

Cách nơi cắm trại không xa, men theo con đường mòn dẫn tới chiếc xe RV màu trắng đã cũ, Duy chứng kiến cảnh người đàn ông kia nói chuyện gì đó với cái micro.

Tiến lại gần hơn, Duy chào hỏi:

“Chào! Tôi là Jackson Curtis.”

“Gọi tôi là Charlie. Charlie Frost.”

“Là kênh radio đó… Ý tôi là gần đây tôi hay nghe kênh của anh khi lái xe.”

“Vâng! Thế giới này sắp đi tong. Ngày tận thế anh bạn à. Người Cơ đốc giáo gọi là sự giải thoát, nhưng người Maya… Từ thời cổ đại, họ đã khám phá ra rằng trái đất sẽ có ngày kết thúc. Vào năm 2012, một sự kiện lớn sẽ diễn ra khi các hành tinh trong hệ mặt trời xếp thẳng hàng với nhau. Việc này chỉ xảy ra một lần trong sáu trăm bốn mươi ngàn năm.”

“Là một bộ phim về thảm họa ư?”

“Không! Đó là thực tế. Sao anh không xem blog của tôi nhỉ? Miễn phí! Tôi tự tay làm đấy. Phong cách hài hước mới thu hút người xem.”

“Nhưng tại sao anh lại biết những điều này, Charlie?”

“Không quan trọng! Chính phủ đang ém nhẹm mọi thứ, anh hiểu chứ? Nếu không, thị trường chứng khoán, nền kinh tế, đồng đô la đều về với cát bụi.”

“Chuyện lớn như vậy sao họ che giấu được?”

“Đã có những người muốn tiết lộ, nhưng đều có kết cục như thế này.” – Charlie kéo tấm che lên làm lộ những bài báo được dán trên tường. Những bài báo về các vụ tai nạn.

Một cái tên đã thu hút Duy.

“Giáo sư Meyers! Ông ấy chết rồi sao?”

“Phải! Hai tháng trước. Ông ấy là một trong những thính giả tuyệt vời của tôi. Ông ấy đã mường tượng ra mọi chuyện. Tất cả mọi thứ mà chính phủ đang làm, ở đâu, lý do là gì… Ông ấy còn gửi bản đồ cho tôi.”

“Bản đồ gì vậy?”

“Họ đang chế tạo tàu vũ trụ đó, anh bạn à.”

“Này, Charlie! Tôi có thể xem bản đồ đó được không?”

Cầm tấm bản đồ trên tay, Duy không thể tin vào những gì mình thấy.

“Tức là họ chế tạo những con tàu đó tại Trung Quốc?”

“Phải, vùng Himalaya.”

Màn đêm buông xuống, Noah và Lilly gần như ở lì trong lều. Có vẻ bọn trẻ không muốn gần gũi với Duy cho lắm.

Anh ghé đầu vào rủ rê:

“Này, các con! Mình ra ngoài chơi chút đi.”

“Lại ngồi xem ba viết sách nữa hả?” – Lilly ngô nghê hỏi, trong khi Noah chẳng mảy may quan tâm, cậu dán chặt đôi mắt vào chiếc điện thoại.

Bản thân Duy vô cùng buồn tủi thay cho Jackson. Sự nghiệp bết bát đã đành, đến hai đứa con ruột là động lực sống lớn nhất cũng tỏ ra xa cách.

Có lẽ, anh muốn giúp chàng nhân vật tội nghiệp này.

“Noah, Lilly! Chúng ta đốt lửa trại nào. Ba có chuyện muốn kể, chuyện kinh dị.”

Sự hào hứng bỗng chốc trỗi dậy, hiện rõ trên khuôn mặt bọn trẻ. Chắc hẳn, đây mới là điều bọn trẻ cần từ ba của mình.

Trước đốm lửa nhỏ được thắp sáng bởi củi khô và lá cây, Lilly ngồi cạnh, khoác tay Duy với sự trông chờ. Trong khi đó, Noah ngồi đối diện và vẫn giữ thái độ lạnh lùng. Tuy nhiên, ánh mắt của cậu cũng toát lên sự tò mò về câu chuyện mà ba sắp kể.

“Chúng ta bắt đầu nhé?”

Duy điều chỉnh giọng giống như đang chuẩn bị ca một bài nhạc vậy.

“Tại một vùng quê nọ ở Việt Nam, một lão ngư dân sống một mình…”

“Việt Nam là ở đâu vậy ba?” – Lilly chen ngang.

“Ờm… Đó là một quốc gia xinh đẹp nằm đâu đó trên thế giới.”

“Đâu đó trên thế giới là ở đâu vậy ạ?”

“Phía đông nam của châu Á, con yêu!”

“Ở đó có nhiều ma lắm à ba?”

Noah dần mất kiên nhẫn với cô em gái.

“Không quan trọng, Lilly! Chúng ta cần nghe câu chuyện kinh dị chết tiệt của ba.”

“Ồ không, Noah! Con đừng nói ‘chết tiệt’ nữa. Okay… Chúng ta quay lại câu chuyện nào!”

Sau khi dừng lại ít giây, Duy tiếp tục:

“Trong một lần đánh cá ban đêm, lúc đó mưa gió bão bùng, ông ấy bắt được một con cá cực kỳ to. Vui mừng là vậy, nhưng rất khó kéo nó lên thuyền, cộng với thời tiết không thuận lợi, ông ấy đã bị con sông cuốn trôi và mất tích luôn. Người dân xung quanh đã lo hậu sự dù chưa thể tìm thấy xác. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là, hằng đêm, người ta đều thấy một ông lão thả lưới giữa sông. Ông ta… chỉ còn nửa khuôn mặt và không có mắt. Như thể bị con gì đó cắn mất nửa cái đầu vậy…”

Lilly bắt đầu bấu chặt tay Duy, còn Noah đã ngồi cạnh ba của mình lúc nào không hay. Bọn trẻ có chút căng thẳng khi hướng ánh nhìn về cái hồ.

“Các con sợ ư?”

“Một chút ạ.” – Lilly đã rụt rè hơn nhiều, nhưng Noah vẫn cứng miệng lắm.

“Cũng không đáng sợ lắm. Chú Gordon kể chuyện cuốn hơn nhiều.”

“Gordon? Cái gì? Chú ấy kể chuyện được sao?”

“Vâng!”

“Một bác sĩ thẩm mỹ… Sao mà được?”

“Chú ấy kể rất nhiều câu chuyện hay.”

“Không thể nào! Ba không tin. Lilly, Anh con đang xạo đúng không?”

“Con không biết.” – Lilly dường như không màng đến cuộc tranh luận này.

Noah lém lỉnh lảng tránh thắc mắc của Duy:

“Tại sao chúng ta không quay lại câu chuyện ông lão mất đầu nhỉ?”

“Không! Ba cần biết chú Gordon kể chuyện như thế nào.”

“Chẳng liên quan đến ba.”

“Chú ấy sao kể chuyện hay hơn ba được cơ chứ?”

“Ba kể chuyện dở tệ.”

Cuộc tranh luận cứ thế kéo dài, đến nỗi bầu không khí đáng sợ lúc đầu đã biến mất. Nhưng cũng nhờ vậy, Duy và các con đã dịp nói chuyện với nhau một cách cởi mở hơn.

Ba cha con đã rời công viên Yellowstone và đang trên đường về nhà. Lúc này, Noah nhận một cuộc gọi bất thường. Đó là Kate.

“Ba! Mẹ cần chúng ta về lẹ.”

Linh cảm có điều gì đó chẳng lành, Duy nhận lấy điện thoại từ tay con trai.

“Kate! Đã xảy ra chuyện gì?”

“Một khe nứt khổng lồ. Em không biết, nhưng nó vừa xé toạc cái siêu thị.”

“Được rồi, anh đưa các con về ngay.”

Kate vội vàng chạy ra ngoài ngay sau khi Duy và các con vừa về tới nơi. Trông cô ấy hơi căng thẳng nhưng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều vì ba cha con vẫn an toàn.

“Em ổn chứ?” – Duy thấy sắc mặt vợ cũ không tốt lắm.

“Không sao đâu, em nghĩ giờ đã ổn rồi.”

Đúng lúc, tiếng chuông điện thoại trong túi vang lên. Duy phải nghe máy vì đây là ông chủ Yuri, người đang thuê anh làm tài xế gia đình.

“Tôi nghe đây!”

“Curtis, cậu ở đâu vậy?”

“Tôi vừa về tới nhà.”

“Tôi sẽ cho máy bay phản lực đến đón Alec và Oleg. Curtis, hãy đưa các con tôi tới ngay.”

Nhận ra sự gấp gáp của Yuri, Duy thắc mắc:

“Thưa ngài! Đã có chuyện gì?”

“Cậu hãy làm theo những gì tôi nói đi.”

Ông ta tắt máy ngay lập tức. Điều này càng khiến Duy nghi ngờ hơn về việc liệu có liên quan đến ngày tận thế hay không.

Tuy nhiên, bây giờ anh cần đến nhà ông chủ để đón hai cậu nhóc song sinh Alec và Oleg.

Hai đứa trẻ nhà Yuri có vẻ ngoài mũm mĩm, tóc xù, tính tình cao ngạo, và đôi khi hỗn láo.

Trên đường ra sân bay tư nhân, Duy cố gắng moi móc thông tin từ hai cậu chủ nhỏ tuổi.

“Các con cho chú hỏi… Bây giờ gia đình các con tính đi đâu vậy?”

“Chú hãy làm việc của mình thôi.”

Oleg có vẻ khó chịu nhưng Alec lại cho Duy biết một chuyện:

“Bọn tôi phải rời khỏi đây.”

“Rời khỏi đây? Rời khỏi bang California?”

“Phải!”

“Tại sao cơ chứ? Vậy các con đến nơi đâu?”

“Tôi không biết! Bây giờ bọn tôi cần ra ngoài.”

Xe đã đến nơi, Duy đành kết thúc cuộc hội thoại giữa chừng.

Tại đây, phi công riêng của nhà Yuri khẩn trương di chuyển hành lý và hối thúc Alec và Oleg nhanh chóng lên máy bay.

“Curtis!” – Alec quay đầu lại gọi lớn.

“Tạm biệt! Tiếc là chú sẽ chết.”

Duy lặng người. Trong đầu anh lúc này là mong muốn đưa các con rời khỏi đây.

Chạy như bay trên con xe Limo, Duy nóng ruột chờ Kate nghe máy.

“Alo! Kate! Chuẩn bị đi, anh sẽ đưa em và các con rời khỏi đây!”

“Anh nói gì vậy? Bọn em đang có một ngày thứ bảy bình thường. Noah có lớp học nhạc, còn Lilly có lớp karate…”

“California sắp tiêu đời rồi. Em chuẩn bị cho các con đi.”

“Bọn trẻ chỉ vừa về nhà! Anh như thằng điên vậy? Thống đốc nói mọi chuyện ổn mà.”

“Họ giấu chúng ta. Họ sắp bỏ mặc người dân.”

“Khi nào bình tĩnh thì hãy gọi lại cho em nhé.”

Dứt lời, Kate tắt máy khiến Duy lo lắng tột độ. Anh tăng tốc hết cỡ…

Dừng trước nhà vợ cũ, cũng là lúc bắt đầu một trận động đất dữ dội, Duy liều mình chạy vào trong đưa Kate, Gordon và hai con ra ngoài.

Tất cả chỉ vừa lên xe thì ngôi nhà đã sụp đổ hoàn toàn. Những ngôi nhà xung quanh cũng cùng chung số phận, lần lượt bị các khe nứt nuốt chửng.

Mặt đất rung chuyển càng mạnh, hàng loạt toà nhà cao tầng bật gốc, đổ sập như những quân bài domino.

Trước sự chứng kiến của Duy, con đường đã nứt toạc, từng mảnh đất trượt xuống tạo ra vô số hố sâu khổng lồ. Những cái hố sâu thăm thẳm liên tục xuất hiện như đang đuổi theo gia đình Duy. Còn trong xe lúc này, không có gì khác ngoài những tiếng hét thất thanh.

Lòng ngực Duy bị bóp nghẹt vì sợ hãi. Anh chỉ biết nhấn ga chạy thật nhanh, trông chờ “ông bà độ” để lách qua các khe nứt, né từng mảng bê tông đang lao tới.

Chạy đến cuối đường, Duy bẻ cua cực gắt về hướng tay phải khi chỉ còn cách mép vực thẳm vài chục centimet.

Chưa hết, chiếc cầu vượt trước mắt cũng đang sập xuống, chỉ vài mét nữa thôi là Duy sẽ đối mặt với ngõ cụt. Trong khi anh phải băng qua bên kia mới có thể tiếp tục trốn thoát.

Duy hít một hơi thật sâu rồi hét lớn:

“Bám chặt vào!”

Với pha lao đi bằng tốc độ “bàn thờ”, chiếc limousine phóng như bay vào khoảng trống trật trội đó.

Tiếng hét càng to hơn khi dầm cầu cuốn phăng cái nóc xe, biến chiếc limo đời cũ thành chiếc “mui trần” độc lạ.

Nhìn về phía sau, Duy thở phào nhẹ nhõm vì đã thoát chết trong gang tấc. Tuy nhiên, một bóng râm khổng lồ xuất hiện. Tòa cao ốc cao hàng chục mét dần ngã xuống.

Mọi thứ đã quá muộn, cả gia đình Duy lập tức bị đè bẹp…