Chương 13: Nốt Trầm
Bật dậy hoảng hốt như vừa thoát khỏi cơn ác mộng, Duy cảm nhận rõ rệt nỗi sợ hãi của Jackson Curtis.
Anh liền chộp lấy chiếc điện thoại nằm bên cạnh. Lúc này chỉ mới hơn 7 giờ tối, Phương và Đông vẫn ôm nhau say giấc nồng.
Ngơ ra vài giây, Duy vội vàng ngồi vào bàn làm việc rồi khởi động chiếc laptop.
Anh gõ những dòng đầu tiên trong bản Treatment (tóm tắt kịch bản).
Tiêu đề: Tôi Bước Vào Thế Giới Điện Ảnh
Logline: Trong một lần say sỉn, chàng biên kịch buông lời phỉ báng “Tổ nghiệp”. Ngay sau đó, một lời nguyền xuất hiện: Anh ta phải hoá thân vào các nhân vật điện ảnh mỗi khi ngủ.
Key characters:
1. Duy (nam chính)
– 27 tuổi.
– Là biên kịch vô danh.
– Hiền lành, cần mẫn nhưng đôi khi hèn nhát.
2. Đông (nam)
– Tuổi: Không xác định. Vẻ ngoài tầm 27 tuổi.
– Thần linh, quản gia của đền thờ Tổ nghiệp.
– Cợt nhả, năng động, hài hước.
3. Phương (nam)
– 27 tuổi.
– Đồng nghiệp, bạn thân với Duy.
– Tốt bụng, luôn giúp đỡ bạn.
4. Linh (nữ)
-…
“Đưa em vào phim thật à?”
Linh bất ngờ xuất hiện bên cạnh và đã đọc được những gì bạn trai đang viết.
Duy hớn hở:
“Mô phật! Em vào lúc nào vậy? Em là nữ chính đó nha. Tính ra… như ngoài đời luôn. Em sao thì nhân vật này y chang. Xinh đẹp, bao dung…”
“Anh!” – Linh nhẹ nhàng cắt ngang.
“Hả?”
“Giờ em có việc rồi, phải trở lại Sài Gòn ngay.”
“Cũng tối rồi, mai về không được sao?”
“Sáng mai có lịch trình sớm, nên em phải về bây giờ.”
“Ờm… Vậy để anh đưa em về…”
“Không cần đâu! Anh Đan đến đón em.”
“À… Vậy… tới nơi nhắn cho anh nha.”
Linh ôm Duy thật chặt, thật lâu. Cô dường như đang tận hưởng trọn vẹn sự ấm áp này từ bạn trai.
* Treatment: Bản tóm tắt kịch bản, gồm Tiêu đề, Logline, Key Characters, Synopsis, Outline.
* Logline: Câu tóm tắt ý tưởng.
* Key Characters: Những nhân vật chính.
* Synopsis: Bản tóm tắt ngắn.
* Outline: Dàn ý chi tiết.
…
Đứng bên vệ đường, cách nhà chỉ vài còn hẻn nhỏ, Duy vẫy tay chào tạm biệt Linh, người đang chuẩn bị lên chiếc ô tô sang trọng.
Cả hai đều tỏ ra vui vẻ.
Khi Linh rời đi cùng Đan, cũng là lúc Đông xuất hiện bên cạnh Duy, vẻ mặt vẫn còn ngáy ngủ.
“Mày biết người đàn ông đó không?”
Duy nhìn ngài quản gia với ánh mắt dò xét:
“Ý mày là gì? Anh Đan là quản lý của Linh thôi. Tao có quen biết với ảnh nữa.”
“Thì tao nói gì đâu!”
Cả hai cùng vừa đi vừa nói chuyện.
“Mà bộ phim vừa rồi thế nào?” – Đông hỏi.
“Tao chưa xem lại bản gốc, nhưng có cảm giác nó chỉ có mỗi cách xử lý đó thôi.”
“Tức là sao?”
“Hình như kịch bản này… nếu nhân vật chính làm khác những gì biên kịch muốn, anh ấy sẽ chết.”
Đông cười thành tiếng:
“Ừ, tao cũng thấy vậy. Tao thấy Jackson Curtis phải hành động như bản gốc mới giúp cả gia đình thoát nạn. Không có cách nào khác.”
“Đó! Mày biết trước những phim tao hoá thân vào mà.”
“Tao thừa nhận.”
Duy tặc lưỡi:
“Hèn gì tao khó tạo ra những tình tiết nào khác thú vị hơn.”
“Cũng có, nhưng không đáng kể.”
“Thôi không sao, tao đang viết hẳn một bộ phim. Có mày nữa đó.”
Đông dừng lại, quay qua Duy:
“Đẹp trai, cao ráo, lãng tử, tốt bụng.”
Duy tỏ vẻ khinh bỉ:
“Mày tự thấy như vậy thật hả? Thằng khùng! Tao là nhân vật chính, mày không thể đẹp trai hơn tao được.”
“Tội mày ghê! Không thể chấp nhận thực tế được à? Thôi, kệ mày. Tao đi dạo biển đây.”
“Đừng để chết đuối, mất mặt thần linh lắm.”
“Bye!”
…
Đi ngang qua nhà cậu Út, Duy thấy cậu và mẹ đang chuẩn bị những dụng cụ đánh bắt. Anh đi vào hỏi chuyện:
“Bây giờ đi luôn ạ? Mợ Trinh đâu?”
Cậu Út nở nụ cười khi thấy Duy:
“Mợ con tự dưng nay sốt, cậu sẽ đi với ông Tám và ông An.”
“Nhưng còn sớm mà?”
“Sẵn tiện… câu mực lai rai xíu.”
“Cậu khoẻ ghê, nhậu không biết mệt.”
Bà Oánh bên cạnh cũng chen ngang:
“Cậu con ham vui vậy chứ uống ít. Mà con đói bụng không? Về nhà ăn bún đi, má có nấu nồi bún giò đó. Tối nay má ở đây với mợ Út.”
“Dạ! Thằng Phương dậy chưa má?”
“Rồi! Con về với nó đi.”
…
Phương lộ vẻ trầm tư sau khi nghe Duy trình bày toàn bộ cốt truyện. Có vẻ, anh cũng không ngờ nó thú vị đến vậy.
“Làm gì ngơ ra lâu vậy? Mày thấy sao?” – Duy nóng ruột hỏi thằng bạn.
“Chà… Câu chuyện này… Ý là… tao không ngờ mày nghĩ ra được.”
“Thôi kệ đi! Tao xong bản treatment thì mày giúp tao cái profile nhân vật nha.”
“Ok!”
“Xong xuôi là bắt tay vào viết kịch bản chi tiết luôn.”
“Biết khi nào mày xong cái treatment?”
“Yên tâm, đêm nay tao làm synopsis và outline là xong bản treatment. Nằm trong đầu tao hết rồi, chỉ cần viết ra thôi.”
Vừa nói hết câu, Duy đứng dậy rời khỏi phòng, trong khi Phương vẫn chưa thôi vẻ trầm trồ.
…
“Em ngủ ngon nha! Tranh thủ ngủ sớm mai đi sớm.”
Vừa thưởng thức tô bún nóng hổi, Duy vừa gõ từng chữ yêu thương để phản hồi tin nhắn từ Linh. Có lẽ đây thời điểm anh vô cùng thoải mái, bởi chuyện tình cảm trông khá là êm đẹp, và lời nguyền cũng không còn đáng sợ.
Lúc này, Phương ghé qua phòng bếp với chiếc balo hành lý trên lưng.
“Tao về đây! Xong treatment thì báo tao.”
“Giờ này mà mày chạy về à?”
“Mai đi làm mày ơi, ông Lộc chửi chết.”
“Tỉnh táo chưa?”
“Mắt tao giờ sáng như đèn pha ô tô.”
“Ố kê! Chạy xe cẩn thận nha.”
“Tao đi đây! Nói với cô Oánh giúp tao.”
“Ok ok!”
…
Ngồi trước cái laptop với sự hào hứng, Duy hăng say gõ ra những dòng chữ trên google docs. Từ logline, key character rồi tới synopsis, không mục nào làm khó được anh.
Cuối cùng là outline dài ngoằng cũng được Duy giải quyết không chút khó khăn. Hồi một, hồi hai, hồi ba, tất cả đều được anh viết ra chỉ trong hai đến ba tiếng đồng hồ.
Bất chợt thấy Phương truy cập vào file, Duy lập tức với lấy điện thoại gọi cho thằng bạn.
“Mày về tới nơi rồi à?”
“Ừ tao cũng vừa về, đang xem bản treatment đây. Mà… tao thấy outline này hơi vội vội.”
“Là sao?”
“Ê, Duy! Triển khai thành bộ phim dạng series đi.”
Duy ngã lưng về sau, trong đầu có chút suy ngẫm.
“Ừm… cũng hợp lý nhỉ! Một series sáu đến bảy tập phim.”
“Chuẩn!”
“Ok! Để tao làm lại…”
“Thôi thôi mày ơi!” – Phương chen ngang.
“Gần 2 giờ sáng rồi, mày ngủ đi. Tao đọc outline này là hiểu rồi, để mai tao làm lại cho. Nhớ ghi tao là đồng biên kịch.”
“Ok luôn mày! Thôi tắt máy đây, tao đi ngủ. Mai chạy về Sài Gòn nữa.”
“Ok, mai gặp.”
Duy sà xuống giường với chút mệt mỏi nhưng nét mặt vẫn còn đó sự ngóng chờ. Anh đã sẵn sàng cho một siêu phẩm…
…
Cô là Becca Corbett, một phụ nữ xinh đẹp sống cùng chồng là Howie Corbett tại vùng ngoại ô yên tĩnh.
Hằng ngày, Becca chăm lo nhà cửa, vườn tược, đảm bảo những bữa ăn ngon miệng dành cho chồng. Mọi thứ cô làm đều hướng đến một gia đình hạnh phúc, hòa thuận với người thân, hàng xóm,…
Duy tỉnh dậy với cuốn sách nằm trên ngực. Có vẻ, Becca đã ngủ quên khi đọc sách trên chiếc sofa.
Bình yên là vậy, nhưng rõ ràng, sâu thẳm trong Becca có một nỗi đau mà cô luôn muốn quên đi. Tất nhiên, Duy biết điều đó và cũng thông cảm với quyết định của nhân vật.
Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang inh ỏi, đập tan sự tĩnh lặng trong đêm.
“A lô!” – Duy thận trọng bắt máy.
Là em gái của Becca, có vẻ cô nàng đã gây ra chuyện xấu.
“Có chuyện gì vậy?” – Howie hỏi vọng xuống từ cầu thang.
“Là Izzy. Em phải ra ngoài một chút.”
…
Đi ra từ đồn cảnh sát, Duy khá khó chịu với những gì Izzy đã làm.
“Sao em lại đánh nhau? Lại còn trong quán bar.”
“Vài con nhóc say sỉn rồi hét vào mặt em, nên em đập bọn nó thôi.”
“Lý do là gì? Tự dưng vậy à?”
“Phải!”
“Không ai làm vậy mà không có lý do cả.”
“Chắc chắn là có. Chị nên ra ngoài nhiều hơn.”
Duy cau mày:
“Izzy! Hay chị đến gặp người ta nói chuyện?”
“Chị đừng bao đồng vậy nữa! Lo cho cuộc đời của chị đi.”
Dứt lời, Izzy vùng vằng lên xe, ngồi vào ghế phụ rồi đóng cửa.
Cô em nổi tiếng bốc đồng, có đời sống riêng tư phức tạp. Điều này thường xuyên gây ra phiền toái cho gia đình nhỏ của Becca.
Duy cố gắng bình tĩnh, mở cửa xe và ngồi vào ghế lái.
“Được thôi! Chắc mẹ chưa biết nhỉ, chị sẽ…”
“Mẹ biết rồi!” – Izzy liền chen ngang khiến Duy cũng thấy khó hiểu.
“Mẹ biết chuyện gì? Chuyện em đánh nhau hay chuyện gì khác?”
Izzy lập tức rơi vào trạng thái bối rối vì có vẻ không thể giấu được nữa. Cô đành thừa nhận:
“Ừm thì… Auggie nói với ả ta là em đã có thai.”
Duy chợt nhói trong tim khi nghe điều đó.
“Auggie? Là… bạn trai của cô ấy? Em đã… ngủ với bạn trai người ta?”
“Họ đã chấm dứt rồi. Họ sống chung chỉ vì tiền thuê nhà thôi.”
“Em điên thật! Mẹ biết chuyện rồi à? Sao em không nói với chị?”
“Sao em làm vậy được?”
“Sao? Em xem chị…”
“Chị vừa mất con!” – Izzy cắt lời.
“Chị… vừa mất Danny…”
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng.
Nỗi đau mà Becca muốn chôn giấu bấy lâu lần nữa trỗi dậy. Nó khiến trái tim Duy gần như thắt lại, nước mắt chỉ trực trào ra.
Izzy cố xoa dịu chị gái:
“Em xin lỗi… Ý em là… đã 8 tháng rồi chị Becca à…”
“Hôm nay ở nhà chị nhé? Giờ cũng muộn rồi.”
Duy tỏ ra bình thản, lảng tránh tình huống hiện tại rồi lái xe rời đi.
…
Đêm đó, âm thanh từ máy phát video ở phòng khách đã đánh thức Duy.
Là Howie. Anh ta đang xem lại các thước phim kỷ niệm với cậu con trai đã mất.
Howie chọn cách sống cùng nỗi đau, chấp nhận hình bóng của Danny thông qua kỷ niệm, đồ vật. Anh sớm đã mở lòng với sự thiếu vắng này và luôn mong muốn được “bù đắp”.
Tuy nhiên, Becca thì lại khác, cô không thể quên đi sự việc đó một cách dễ dàng, điều cô làm chỉ là trốn chạy. Becca tránh né, phớt lờ, cáu gắt mọi thứ liên quan. Cô cố gắng chôn vùi nỗi đau vào dĩ vãng nhưng trong lòng vẫn day dứt khôn nguôi.
Mất mát người thân vốn dĩ là biến cố lớn khó mà vượt qua. Vậy nên, Duy hoàn toàn thông cảm cho cả hai cách đối mặt này. Cách nào cũng ổn nếu người ở lại sống tốt.
Định bụng đến ngồi cạnh Howie, Duy bỗng di chuyển loạng choạng, mắt tối sầm lại. Anh bắt đầu ngã khuỵu rồi dần ngất đi.
…
Tỉnh giấc, Duy nhăn nhó với lấy chiếc điện thoại nằm bên cạnh. Lúc này chỉ 4 giờ sáng.
Anh giật mình bật dậy khi bắt gặp ánh mắt của Đông, người đang ngồi ở cuối giường nhìn Duy.
“Gì vậy mày? Làm tao mất hồn mất vía. Mà… sao mày lại gọi tao dậy vậy?”
Ngài quản gia tỏ vẻ nghiêm túc lạ thường, nói với tông giọng trầm buồn:
“Tao đánh thức mày vì có chuyện đó. Mày nên ra ngoài…”
…
Từng bước chân nặng nề, Duy mang con tim thấp thỏm, run rẩy đi qua các con hẻm tối. Anh thầm cầu nguyện trong lòng mọi chuyện sẽ ổn.
Ra tới đường lớn sát bờ biển, cũng là lúc xung quanh ồn ào hơn, Duy bước nhanh về phía chỗ neo đậu tàu thuyền, nơi tập trung rất nhiều người. Anh đi chậm lại, căng thẳng đưa ánh mắt tìm kiếm trong đám đông.
Bà Oánh đang ôm chặt Thương vào lòng, trong khi mợ Trinh quỳ rạp khóc lớn, hướng đôi mắt đẫm lệ về phía biển.