Chương 14: Chấp Nhận Mất Mát

Tác giả: Lưu Đan | Thể loại: Viễn tưởng

Sân nhà cậu Út trở nên đông đúc lạ thường dù mới tờ mờ sáng.

Mợ Trinh nằm thẳng cẳng trên sập gỗ, tay gác lên trán, nhìn vô định với ánh mắt đã khô cạn. Xung quanh, bà Oánh và các cô, dì hàng xóm liên tục động viên, an ủi.

Duy cũng thất thần ngồi một góc, ôm chặt em Thương đang khóc thút thít. Cảnh tượng trước mặt anh rất đỗi quen thuộc và đầy ám ảnh. Đây chính là những gì anh đã trải qua ở đám tang của ba: Nhột nhịp nhưng đau thương, ồn ào nhưng trống vắng.

Sáu tiếng đồng hồ kể từ khi tai nạn xảy ra, nỗ lực trục vớt, tìm kiếm của đội cứu hộ vẫn chưa mang lại kết quả. Có lẽ thời tiết xấu đã gây ra nhiều cản trở. Nghe các bác lớn tuổi nói rằng đêm qua có gió to, biển động bất thường. Chắc hẳn đây là nguyên do khiến thuyền của cậu Út bị lật.

Đúng lúc này, một người dân thở hổn hển chạy vào:

“Vớt lên rồi!”

Mợ Trinh gắng gượng ngồi dậy với vẻ lo âu trong đôi mắt đã đỏ hoe, loay hoay xỏ đôi dép lào cũ vào đôi chân đang run rẩy.

Duy lê từng bước nặng trĩu trên bãi cát lún theo sau bà Oánh, mợ Trinh và Thương, những người đang hối hả chạy nhanh về phía tập kết thi thể nơi mép sóng.

Hình ảnh cậu Út nằm bất động dần lộ rõ, vô hồn và lạnh buốt. Bên cạnh là hai nạn nhân khác cũng không qua khỏi. Ba trụ cột gia đình ra đi đột ngột mang đến nỗi đau khó phai nhoà cho những người ở lại. Vợ mất chồng, con mất ba, còn làng chài thì mất những ngư dân tài giỏi.

Trong lúc tang thương đó, bà Oánh vẫn ngoảnh đầu hướng ánh mắt đau đớn về phía cậu con trai. Duy không còn dũng khí lại gần, anh đã quỳ rạp xuống đất, lòng ngực bị bóp nghẹt nhưng chẳng thể rơi giọt nước mắt nào.

Sau một hồi suy sụp, mợ Trinh thôi rầu rĩ, nắm chặt tay bé Thương đang nước mắt giàn giụa rồi đứng dậy.

“Về… Đưa ba con về nhà thôi!”

Bà Oánh cũng lấy lại tinh thần. Có lẽ từng trải qua chuyện tương tự nên bà thừa biết phải làm gì vào lúc này. Cứ mãi u sầu thì ai sẽ lo hậu sự? Vậy nên, bà đã lên tiếng nhờ vả một người đàn ông trong đám đông:

“Chú Trường gọi bên dịch vụ giúp con với.”

Người đàn ông gầy gò, làn da đen nhăn nheo đáp:

“Ừ, bọn bây về nhà chuẩn bị đi, ba đứa nó để tụi tao lo cho.”

Duy vẫn ở đó, thẫn thờ nhìn mọi người chuẩn bị di chuyển ba thi thể. Lúc này, những hình ảnh quen thuộc bỗng hiện rõ, cái sập gỗ đầy vỏ chai bia, chiếc xe Honda Dream Thái Lan không có cánh yếm, con tàu đánh cá công suất 50CV đã phai màu sơn, chiếc áo bóng đá đội tuyển Việt Nam treo vất vưởng trên dây phơi,… Tất cả vẫn còn đó nhưng cậu Út thì không. Và, cảm giác mất mát đã khiến Duy khóc oà.

Linh cữu cậu Út được đặt ở trung tâm gian nhà chính, phía trước là bàn thờ có di ảnh cùng nhang, đèn và hoa tươi. Hàng xóm đã có mặt trước sân, trông có vẻ đông đúc nhưng khá trầm buồn.

Sau khi thầy cúng đọc lời khấn lễ thành phục, Duy nhận khăn tang với cảm xúc khó tả. Nhìn sang mẹ, mợ Trinh và em Thương, anh cảm thấy sự ủ rũ hiện rõ trong bộ đồ tang lễ. Mặc dù họ không còn khóc, nhưng việc đối diện với sự ra đi đột ngột là điều quá khó. Bản thân Duy cũng vậy, thật không dễ dàng để vượt qua biến cố này, bởi cậu Út chính là người có ảnh hưởng lớn nhất với tuổi thơ đáng nhớ của anh.

Trời chập tối cũng là lúc khách viếng bắt đầu đến nhiều hơn, Duy vẫn lo tiếp đón, sắp xếp bàn ghế, chuẩn bị nước uống, hạt dưa, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một nụ cười nào trên khuôn mặt. Anh vô thức làm mọi thứ cho đến khi hai “người quen” xuất hiện.

Phương và ông Lộc lật đật bước vào với bó nhang, đèn trên tay.

Đặt đĩa hạt dưa xuống bàn rồi rót đầy hai ly nước, Duy có chút ngạc nhiên vì ông sếp đã cất công về tận đây.

Phương lên tiếng:

“Vừa nhận tin nhắn của mày là ổng đòi đi với tao liền.”

“Đằng nào mày không đi, chở thêm anh thì sao đâu.” – Ông Lộc càu nhàu.

“Nhưng phải chạy xa thêm một cây số nữa để đón anh.”

“Ok! Anh trả tiền xăng cho mày.”

Duy thấy vui trong lòng khi thấy Phương và sếp chí choé nhau. Tuy nhiên, anh chỉ cười nhẹ rồi nói:

“Cảm ơn anh! Em cũng không ngờ anh xuống tận đây vào giờ này.”

Ông Lộc trầm giọng:

“Ừm, không có gì đâu. Dù sao chuyện cũng đột ngột quá… Mợ có ổn không em? Nảy vào thắp nhang, anh thấy tiều tụy quá.”

“Dạ… Cả ngày hôm nay mợ cứ lầm lũi, chắc vẫn còn đau buồn lắm nhưng cố gượng.”

“Thà bị bạo bệnh còn đoán chừng thời điểm ra đi… Đằng này đột ngột quá khó mà sẵn sàng tâm lý được… Còn má đâu em?”

“Má em lo cơm nước chứ nhà không có người. Bả toàn ở trong bếp không à.”

Im lặng vài giây, ông Lộc nói tiếp:

“Dù sao mọi chuyện đã rồi, người ở lại vẫn phải sống. Buồn bã là chuyện dễ hiểu, nhưng chìm sâu vào nó là điều không hay.”

“Dạ.” – Duy chỉ đáp lại ngắn gọn.

“Ý là anh nhắc cả mày nữa đó.”

“Em hiểu mà.”

“Ừ, cứ tập trung lo tang sự rồi nghỉ ngơi đi. Công việc tạm thời để Phương nó xử lý.”

“Dạ em cảm ơn anh.”

“Thôi, cũng trễ rồi, tụi anh chạy về Sài Gòn mai còn đi làm.”

Sau khi ông Lộc ra ngoài, Phương liền nhắc Duy về kịch bản đang viết:

“Tao có hướng làm rồi, vài ngày nữa xong bản treatment.”

“Cảm ơn mày!”

Nhận thấy vẻ lơ đễnh và chán chường của Duy, Phương dùng khủy tay thúc nhẹ vào thằng bạn.

“Thôi mày! Cậu Út cũng không thích mày như vậy đâu. Phấn chấn lên coi!”

Duy nở một nụ cười thoải mái.

“Ok, ok! Về nhanh chứ ông Lộc chờ mày kìa.”

“Nghỉ ngơi đi! Tao về đây!”

“Ừm, tao biết rồi.”

Trời khuya, đội nhạc lễ đã nghỉ, khách viếng cũng không còn, Duy nặng trĩu ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh bàn thờ chính, lặng lẽ quan sát những người hàng xóm đang tụ tập chơi đánh bài.

Mới đó mà nụ cười sảng khoái của cậu Út đã không còn. Duy vẫn không thể nào quên cái nết ồn ào đó dù thường xuyên xa nhà. Ngước lên nhìn di ảnh, anh vô thức bật cười vì người cậu cứ… cười mãi.

Phía đằng sau, bên cạnh quan tài, Thương đã say giấc sau một ngày chìm trong nước mắt.

Trầm tư ít phút, Duy quyết định xuống bếp tìm gì đó để ăn. Nhưng khi đến trước phòng ngủ, anh bất chợt dừng chân vì tiếng khóc của mợ Trinh bên trong.

Cảm giác đau lòng lại trỗi dậy. Duy gần như chưa bao giờ chứng kiến trạng thái này của mợ. Suốt 15 năm chung sống với cậu Út, mợ Trinh luôn cho thấy một tình thần lạc quan, vui vẻ, điều mà mọi phụ nữ trên thế giới đều mong muốn.

Ngồi xuống bàn ăn trong bếp, trên bàn đã có sẵn một tô bún cá nóng hổi, Duy vừa động đũa vừa hỏi:

“Má ăn chưa?”

Bà Oánh, người đang lau chùi khu vực bồn rửa chén, đáp lại:

“Má ăn rồi. Còn nhiều lắm, đói bụng thì cứ ăn thêm nha con.”

Dứt lời, bà Oánh cởi nhanh bộ đồ tang lễ rồi nói tiếp:

“Tranh thủ ngủ đi, má chạy về giặt thau đồ đã.”

Đúng lúc này, mợ Trinh, trông khá bình thản, đi vào bếp và tiến thẳng đến kệ chén đũa.

“Chị Hai ăn chưa?” – Mợ vừa hỏi vừa chan nước lèo vào tô bún.

“Chị ăn rồi. Thôi, chị về nhà một lát.”

Bà Oánh rời đi cũng là lúc mợ Trinh ngồi xuống đối diện Duy. Mợ gắp một miếng lớn và ăn rất ngon lành.

Duy có chút bất ngờ vì sự tươi tỉnh của mợ Út. Chỉ ít phút trước, mợ đã khóc vô cùng thảm thiết, nhưng ngay lúc này là một trạng thái khá tích cực.

Nhận ra nét bối rối từ cháu trai, mợ Trinh cười hiền:

“Sao vậy con? Có gì lạ hả?”

Duy dè dặt đáp:

“Dạ… Vừa rồi con nghe mợ khóc…”

“Hồi đám tang ba con, mợ cũng như con khi nhìn vào má con.”

Duy ngừng ăn, nhìn mợ Út với vẻ chăm chú như hóng chuyện. Mợ tiếp tục:

“Lúc anh Hai mất vì bệnh phổi, chị Hai lâu lâu trốn đâu đó rồi trở lại với đôi mắt đỏ hoe. Nhưng nhanh chóng hoạt bát để lo tang sự. Lúc đó bận bịu lắm, mà mợ vẫn để ý.”

“Rồi sao nữa mợ?”

“Có lần vắng khách viếng, mợ và má con ngồi nói về chuyện này. Má con nói đau buồn cho người mất nhưng phải nghĩ cho người còn sống, phải rạch ròi hai chuyện đó.”

“Cũng đúng…”

“Buồn thì cứ buồn, nhưng phải sống tiếp. Má con mất anh Hai nhưng vẫn còn con. Lúc này con mới là người để má con lo, đúng không? Giờ mợ cũng vậy thôi. Bé Thương chính là điều mợ cần quan tâm lúc này.”

“Dạ, con hiểu rồi… Đau buồn là bình thường, nhưng nhanh chóng tích cực trở lại cũng là chuyện bình thường.”

“Đúng rồi con!”

Duy cảm thấy nhẹ lòng khi mẹ và mợ Trinh có suy nghĩ như vậy. Có lẽ điều đó cũng giúp anh cởi mở hơn về sự ra đi của cậu Út.

Trong phòng ngủ của mình, Duy suy tư nhìn màn hình laptop với file treatment đang mở. Ít phút sau, anh rụt rè gõ gì đó vào phần outline nhưng rồi cũng xóa đi.

Lúc này, Phương bất ngờ online trên file. Duy cười khẩy và lẩm bẩm: “Cái thằng nhiệt tình dữ.”

Lang thang trên con đường dọc bờ biển, vắng vẻ và mát mẻ, Duy tranh thủ tận hưởng cảm giác thư thả hiếm hoi trong ngày hôm nay. Anh đi trong vô định, đầu óc trống rỗng, sự mệt mỏi về thể xác gần như biến mất.

Dừng chân trước mép sóng, Duy nhìn xa xăm ra phía ngoài khơi, nơi một màu đen mờ mịt bao trùm lấy biển cả. Anh không còn biết mình đang nghĩ gì, cảm xúc hiện tại ra sao, chỉ là bản thân đang chìm sâu vào sự tĩnh lặng này.

Hôm đó, chàng biên kịch đã thức trắng đêm mà chẳng vì điều gì.

Ngày thứ hai của tang lễ, ngày chủ yếu đón khách viếng, Duy tiếp tục quán xuyến các công việc tại nhà cậu Út. Nhưng vì lượng khách không nhiều nên anh cũng rảnh rỗi đôi chút.

Ngoài ra, Duy cùng mẹ và mợ Trinh tranh thủ qua thắp cho hai người hàng xóm ném nhang. Cùng ra đi đáng tiếc trong một vụ tai nạn, họ và cậu Út xem như có duyên có phận.

Trên đường trở về, lúc này đã gần trưa, Duy chợt dừng chân khi trước mặt xuất hiện bóng dáng quen thuộc – Linh. Cô nàng lại gần, rơm rớm ôm lấy bạn trai.

Dù khá bất ngờ nhưng Duy rất vui trong lòng. Anh nhẹ nhàng hỏi:

“Em xong việc chưa mà về đây vậy?”

“Em xin quay sớm để bay về.”

“Có sao không em?”

“Em mới là người hỏi câu đó.”

Từ từ buông nhau ra, Duy mỉm cười, cố trấn an Linh:

“Em nhìn anh xem! Anh không sao.”

Lau những giọt nước mắt trên má bạn gái, Duy nói tiếp:

“Mọi người đều ổn, em đừng lo lắng quá.”

Lúc nào không hay, bà Oánh và mợ Trinh đã đến bên cạnh cặp đôi này.

“Con về khi nào vậy? Ăn gì chưa?” – Mợ Út niềm nở nắm lấy tay Linh.

Bà Oánh cũng tiếp lời:

“Vào thắp cho cậu nén nhang rồi ăn cơm luôn con.”

Vừa nói xong, cả hai cùng đưa Linh rời đi trước sự miễn cưỡng của Duy. Anh chàng chỉ biết nháy mắt báo mình ổn với cô người yêu.

Trên bàn ăn bày biện một số món chay đơn giản, Linh có chút bối rối vì mọi người cư xử như chẳng có chuyện gì xảy ra.

“Sao vậy? Con thấy lạ à?” – Mợ Trinh vừa gắp thức ăn cho “cháu dâu” vừa nhẹ nhàng nói.

Bà Oánh cũng lên tiếng xoa dịu sự lo lắng của Linh:

“Thoải mái đi con! Dù gì chuyện cũng qua rồi.”

“Con lo mọi người buồn…” – Nàng diễn viên trẻ chỉ biết ấp úng và nhận chén canh đậu hũ rong biển từ Duy.

Nhưng khi nhìn thấy nụ cười của hai người phụ nữ trước mặt, cùng với hình ảnh bé Thương ăn uống một cách ngon lành, Linh dần yên tâm trong lòng.

Dù đang lau bàn nhưng Duy mãi dán mắt vào bóng lưng của Linh, người đang tập trung rửa chén. Anh chàng hỏi:

“Công việc bên Thái Lan sao rồi em?”

“Lần này chỉ quay clip quảng bá ngắn thôi, nên cũng linh hoạt. May mắn là ekip đồng ý quay sớm.” – Linh trả lời bạn trai trong khi vẫn say sưa với đống chén đũa.

“Phim Việt Nam mắc gì quay clip ở Thái nhỉ?”

“Phim tình cảm đôi lứa mà, phải làm mấy cái content đẹp đẹp, dễ thương phục vụ fan couple chứ.”

“À, tức là quay mấy cái clip tình tứ, âu yếm các kiểu ấy hả?”

Linh tắt vòi nước, lau tay bằng chiếc khăn khô rồi quay người lại. Cô ném ánh mắt dò xét về phía bạn trai:

“Anh ghen sao?”

Duy từ từ đến gần, ôm eo và áp sát mặt Linh.

“Em nhìn xem anh có ghen không?”

“Ờm… Em không chỉ thấy anh ghen mà còn thấy anh thiếu ngủ nữa. Em nghe mọi người nói anh đã thức trắng đêm qua.”

Nhận ra bạn trai tính hôn mình, Linh nhanh nhẹn thoát khỏi vòng tay đối phương. Cô đến mở tủ lạnh rồi nói:

“Anh đi ngủ cho em! Việc ở tang lễ để em lo.”

“Nhờ em nhắc mà anh buồn ngủ ghê.” – Duy trình cái bộ mặt mất hứng, miễn cưỡng đáp lại. Trong khi Linh thản nhiên bật nắp lon coca và rời khỏi bếp.

Cô cảnh báo:

“Giờ em bận lắm, anh về nhà ngủ nhanh đi. Đó là mệnh lệnh!”

“Diễn viên chuyên nghiệp mà cứ uống nước ngọt như vậy à?” – Duy gần như cứng họng và chỉ biết hét lên trong vô vọng.

Quả thật khi đặt lưng xuống giường, Duy mới nhận ra mình buồn ngủ đến mức nào. Nhưng anh bỗng giật mình ngồi bật dậy vì phát hiện Đông đang uể oải nằm bên cạnh.

“Mấy nay mất tăm ở đâu mà giờ dọa ma tao?”

“Gần đây đền nhiều khách ghé thăm quá nên cũng mệt mỏi lắm.”

“Mày có làm được gì đâu mà mệt?”

“Thôi thôi, yên để tao ngủ.”

Nói xong, Đông quay ngoắt vào trong, mặc cho Duy cứ lải nhải không thôi.

Tiếng chuông điện thoại bàn reo vang, Duy lười biếng lăn lộn trên giường, rồi mò mẫm khắp nơi nhưng chẳng tìm thấy chiếc điện thoại nào. Lúc này, anh biết mình đã ngủ say.

“Có vẻ đến lúc anh phải đi làm.” – Tracy, vợ của anh, đứng trước cửa phòng ngủ.

“Thám tử Somerset gọi anh đấy!”

Ngơ ngác ít giây, Duy vội vàng bật dậy nhìn mình trong gương. Đập vào mắt anh chính là tài tử Brad Pitt.