Chương 15: David Mills
Anh là David Mills, một cảnh sát chính trực, nhiệt huyết với điều tra phá án. Vì công việc, anh đã đưa vợ là Tracy Mills chuyển đến thành phố này và bắt đầu một cuộc sống mới.
Trước mắt, Mills sẽ làm quen với mọi thứ thông qua cảnh sát William Somerset, người sắp nghỉ hưu vì chán ghét sự mục ruỗng ở nơi đây.
Chỉ mới hai ngày đầu tuần, hai vị thám tử đã tiếp nhận hai vụ án mạng tàn bạo.
Đầu tiên, nạn nhân là người đàn ông béo phì, tử vong trong tư thế ngồi úp ngập mặt vào tô mì trên bàn ăn. Somerset phát hiện thông điệp PHÀM ĂN được viết bằng máu trên bức tường sau chiếc tủ lạnh. Phía pháp y xác định nạn nhân bị ép ăn cho đến chết.
Đồng thời, Mills tiếp nhận một hiện trường vụ án khác cũng có thông điệp bằng máu – THAM LAM. Nạn nhân là một luật sư giàu có, được cho là bị ép phải tự cắt một mảnh thịt ở bụng dẫn đến mất máu rồi tử vong.
Vốn có kinh nghiệm dày dặn, Somerset cho rằng hung thủ đang thực hiện một chuỗi án mạng. Mỗi vụ án đại diện cho một tội lỗi của con người, ứng với 7 đại tội theo Kitô giáo: Phàm ăn, Tham lam, Lười biếng, Dâm dục, Kiêu ngạo, Đố kỵ, Phẫn nộ.
Vì chưa hoà hợp, Mills và Somerset đã tự mình tìm cách điều tra. Tuy nhiên, họ đều bắt đầu bằng việc nghiên cứu các tài liệu về “Thất hình đại tội”.
Băng qua đường dưới cơn mưa tầm tã, Duy vội bước vào chiếc ô tô của mình, rồi đưa tay phủi những giọt mưa còn đọng lại trên mái tóc. Anh quan sát xung quanh, bối cảnh thập niên 1990 hiện lên đầy cô đơn và lạnh lẽo.
Không lâu sau, một viên cảnh sát tiếp cận và đưa cho Duy một gói hàng. Thì ra Mills đã nhờ đồng nghiệp tìm giúp những tập truyện cổ Canterbury của Geoffrey Chaucer. Chàng cảnh sát trẻ cho rằng mình sẽ tìm được điều gì đó về đạo đức, bản chất con người trong các câu chuyện này.
Chưa hề xem phim, không có khả năng trinh thám, Duy thực sự phân vân giữa việc để mặc Mills hành động hay cố gắng nhập vai. Thật ra, vừa mất đi người cậu thân thiết nên anh cũng không có hứng thú gì lắm.
…
Bước vào phòng làm việc mới, Duy lập tức được Somerset chào đón khá… cảm lạnh.
“Ồ, xin lỗi! Tôi biến đi nhanh thôi.” – Vừa nói, ông vừa dọn dẹp tài liệu, chuyển sang ngồi ở bàn nhỏ kế bên, nhường lại bàn chính cho cộng sự trẻ.
Duy lịch sự chào hỏi rồi sắp xếp đồ đạc của mình lên bàn. Khi tận mắt xem những tấm ảnh của hai vụ án trước đó, anh cảm thấy lạnh sống lưng vì hung thủ quá tàn ác. Cơn nhiệt huyết của Mills lại sôi sục.
Lúc này, chiếc điện thoại trên bàn reo vang, Duy nghe máy và đó là vợ anh.
Tracy yêu cầu:
“Em muốn nói chuyện với thám tử Somerset.”
“Tại sao…? Ok, em chờ chút.”
Duy quay lại, đưa điện thoại cho người đồng nghiệp:
“Vợ tôi muốn nói chuyện với ông.”
“Sao cơ?” – Somerset khá ngạc nhiên nhưng cũng nhận cuộc gọi.
Trong suốt quá trình đó, Duy luôn nhìn vị cảnh sát lớn tuổi với ánh mắt dò xét. Anh không hiểu tại sao vợ mình muốn nói chuyện với ông ấy.
Sau khi tắt máy, Somerset cũng có chút khó xử khi nhìn Duy. Ông nói:
“Tôi được mời ăn tối tại nhà anh. Tôi đồng ý rồi.”
“Tối nay?”
“Vâng, tối nay.”
Có thể với Mills, đây là điều thật sự ngượng ngùng vì họ không hòa hợp ngay từ đầu. Somerset đã ngăn cản Mills tham gia vào vụ án này khi cho rằng anh còn thiếu kinh nghiệm.
Nhưng với Duy, việc ăn tối cùng nhau là chuyện không có gì to tác. Đặc biệt, làm thân với cộng sự tài ba như vậy sẽ có lợi hơn là hại.
…
Trở về nhà sau một ngày dài, Duy và Somerset được Tracy chào đón nhiệt tình. Cô vợ tỏ ra rất hào hứng với đồng nghiệp của chồng, thậm chí, cô còn muốn nói chuyện riêng với ông ấy. Vậy nên, Duy đành sang gian phòng khác để chơi cùng những chú chó cưng. Nhìn về phía phòng bếp, anh chẳng rõ hai người bọn họ đang trao đổi điều gì nữa.
Bữa tối đã chuẩn bị xong, cả ba vui vẻ ngồi vào bàn ăn. Không khí lúc này khá thoải mái.
“Sao ông không kết hôn vậy, William?” – Tracy đột ngột hỏi Somerset.
Vị thám tử lớn tuổi cũng cởi mở chia sẻ:
“Tôi đã suýt kết hôn một lần, có điều không thành.”
“Tôi thật sự ngạc nhiên đấy.”
“Ừ thì… Ai dành thời gian bên cạnh tôi đều thấy tôi là một người khó chịu. Hỏi chồng cô thử xem.”
Duy bật cười vì cuối cùng cũng thấy Somerset nói đùa. Anh hùa theo:
“Đúng đấy! Tôi công nhận.”
Tracy tiếp tục:
“Ông ở đây bao lâu rồi?”
“Rất lâu rồi.”
Dừng lại ít giây, Somerset hỏi:
“Cả hai thích nơi này chứ?”
Duy ngẫm xem liệu Mills sẽ cảm thấy thế nào, nhưng có vẻ anh ta không để tâm cho lắm.
Duy trả lời:
“Mới chuyển đến nên chắc cần thích nghi dần dần.”
“Sau một thời gian anh sẽ thấy chán. Những thứ ở đây thì nơi nào cũng có.” – Somerset khẳng định như thể ông đã trải qua tất thảy.
Bất chợt, căn hộ rung chuyển, dụng cụ ăn uống cũng không nằm yên.
Tracy ngại ngùng giải thích:
“Là tàu điện ngầm… Nó sẽ đi qua ngay.”
Lúc này, Mills bỗng lên tiếng mà Duy chẳng kịp trở tay:
“Cái tên môi giới nhà đất… Mẹ kiếp! Xin lỗi em yêu! Hắn ta dẫn chúng tôi đi thăm nhà vài lần. Tôi nghĩ hắn giỏi tính toán. Tracy rất mến hắn ta. Rồi tôi tự hỏi tại sao lại chỉ cho chúng tôi thăm nhà 5 phút mỗi lần.”
Tuy lời nói không hề gay gắt, nhưng nó đủ khiến Duy nhận ra sự bực bội của Mills. Quả thật, nhân vật này luôn mang lại một cảm giác mong manh, một cảm giác cho thấy sự dễ vỡ về mặt cảm xúc. Vì đã hóa thân vào Mills, Duy hoàn toàn sở hữu cái tính cách “bom nổ chậm” đó.
…
Sau bữa ăn, hai vị thám tử cùng nhau bàn về cái chết của luật sư Eli Gould trong vụ án Tham lam.
Duy mang ra hồ sơ chứa những bức ảnh hiện trường ghê rợn. Anh nói:
“Ông ấy bị trói nhưng tay phải thì không, lại còn cầm một con dao xẻo thịt. Có vẻ hung thủ ép nạn nhân tự cắt thịt của mình.”
Somerset cầm lên tờ giấy ghi thông điệp mà hung thủ để lại, nội dung: “Một cân thịt. Không hơn không kém. Không sụn. Không xương. Chỉ có thịt.” Rồi ông phán đoán:
“Hung thủ muốn Gould ngồi xuống và quyết định phải cắt phần nào trước. Tưởng tượng xem, một khẩu súng dí sát mặt… Phần nào sẽ bị cắt đây?”
“Phần mỡ thừa ở hai bên hông.” – Duy vừa trả lời vừa đưa ra tấm ảnh luật sư Eli Gould chết trong tư thế khó coi.
Anh nói tiếp:
“Không dấu vân tay. Không ai thấy hắn ta thoát ra ngoài như thế nào. Thật khó hiểu!”
“Trong một thành phố lớn, không lo chuyện bao đồng là điều dễ hiểu. Điều đầu tiên phụ nữ được dạy khi bị cưỡng hiếp là hô ‘cháy’. Sẽ không có ai phản ứng nếu nghe hô ‘cứu’. Nhưng nếu hét lên ‘cháy’ thì họ sẽ hành động ngay.”
Duy cũng chẳng bận tâm đến những lời mỉa mai của Somerset. Thứ anh cần bây giờ là bắt hung thủ, có lẽ sự nhiệt huyết phá án của Mills đã được anh “hấp thụ”.
“À, đợi đã…” – Duy đưa ra tấm ảnh chụp vợ của Eli Gould đã bị bôi đầy máu.
“… Tên hung thủ đang nhắm đến vợ của nạn nhân.”
“Phải! Đây là lời đe dọa.”
“Yên tâm, tôi đã đưa cô ấy đến một nơi an toàn.”
Nhìn tấm ảnh, Somerset khẳng định đó là một manh mối quan trọng. Vậy nên, cả hai quyết định lên đường ngay bây giờ.
…
Đến một căn hộ có cảnh sát bảo vệ, Duy và Somerset tìm gặp và cho vợ của luật sư Eli Gould xem hồ sơ vụ án.
Bà Gould khóc thảm thiết khi chứng kiến mọi chuyện thông qua những trang giấy. Với một số tấm ảnh, bộ đôi cảnh sát hy vọng bà ấy sẽ phát hiện điều gì đó bất thường.
Dùng ít phút để ổn định cảm xúc, lật từng trang tài liệu, bà Gould bất chợt dừng lại, chỉ tay vào một bức tranh ở hiện trường:
“Bức tranh này… nó bị ngược.”
…
“Anh chắc là các anh chưa đụng vào chứ?” – Somerset hỏi Duy khi đứng trước bức tranh đó.
Duy lập tức khẳng định:
“Không hề đụng chút nào. Khi pháp y chụp ảnh là nó như vậy rồi.”
Không do dự, Somerset tháo hẳn bức tranh ra khỏi tường. Ông lẩm bẩm:
“Phải có gì đó.”
Mò mẫm một hồi, hai vị thám tử không phát hiện điều gì bất thường. Đến nỗi rạch nát mặt sau bức tranh vẫn chẳng có thứ gì đó đặc biệt.
Và ánh mắt của Somerset hướng về phía bức tường.
Sau khi pháp y can thiệp, cụm từ HELP ME được viết bằng những dấu vân tay dần lộ ra.
…
Duy và Somerset chán nản ngồi xem đồng nghiệp so sánh dấu vân tay vừa tìm được. Đã nhiều giờ trôi qua, kết quả “Không trùng khớp” liên tục trả về thách thực sự kiên nhẫn của mọi người.
Viên cảnh sát kia cũng không mấy lạc quan:
“Này các anh! Tôi từng thấy cái máy này mất ba ngày để tìm ra kết quả trùng khớp. Có lẽ các anh nên tìm vận may ở nơi khác.”
Duy và Somerset nhìn nhau. Thay vì ngồi đợi như vậy, họ quyết định ra sofa hành lang ngả lưng một chút. Dù gì bọn họ đã thức trắng cả đêm.
Tưởng chừng cùng nhau tranh thủ nói về các vụ án, Duy lại lăn ra ngủ một cách ngon lành. Bên cạnh, Somerset cũng không phí hoài thời gian mà đánh một giấc thật sâu.
…
Sáng sớm thứ 5, hành lang sở cảnh sát đã nhộn nhịp. Vị cảnh sát trưởng dõng dạc:
“Dậy nào hai anh em! Chúng ta đã tìm ra hắn.”
Cảnh sát trưởng đã tập hợp một đội đặc nhiệm để hỗ trợ Duy và Somerset trong việc truy bắt. Thông tin về đối tượng cũng được ông chia sẻ:
“Hắn ta là Victor, tên thật là Theodore Allen. Dấu vân tay của hắn được tìm thấy ở hiện trường vụ án. Hắn có tiền sử bệnh lý thần kinh. Giờ thì Victor dính vào ma túy, cướp và tấn công. Từng ngồi tù vì ý định cưỡng hiếp trẻ em, nhưng luật sư của hắn đã giúp hắn ra tù sớm. Luật sư đó không ai khác chính là Eli Gould…”
Dù đã sẵn sàng với súng và áo chống đạn, Duy và Somerset vẫn dán mắt vào bản thông tin về Victor.
“Anh có tin vào cái này không? Không giống nghi phạm mà chúng ta đang tìm.” – Somerset tỏ ra ngờ vực và hỏi ý kiến của Duy.
“Ai biết được! Tóm hắn ta rồi sẽ rõ.”
Hàng chục xe cảnh sát lao đi trong mưa, mục tiêu là truy bắt đối tượng Victor, người đang có ý định thực hiện chuỗi án mạng kinh hoàng.
Ngay lúc này, Mills đang rất muốn chiếm quyền kiểm soát, có lẽ anh ta lại sôi sục khí thế bắt tội phạm. Đồng thời, Duy dần trở nên lo lắng, bởi đây là lần đầu tiên anh không thể tự chủ về thân thể nhân vật.
…
Dừng chân tại một khách sạn cũ kỹ, đội đặc nhiệm di chuyển nhanh chóng lên cầu thang bộ, theo sau là cặp đôi Duy và Somerset.
Lên tầng ba, các viên cảnh sát chậm lại, bước từng bước trên hàng lang tăm tối.
Đến trước phòng 306, sau một pha phá cửa dứt khoát, hai vị thám tử cùng các cộng sự quyết liệt ập vào. Họ lục tung mọi ngóc ngách trong căn phòng ẩm thấp, tồi tàn nhưng chưa phát hiện được gì.
Cho đến khi xông vào gian phòng cuối, tất cả phải ngỡ ngàng vì chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng.
Những thành viên đội đặc nhiệm chầm chậm tiếp cận chiếc giường nhỏ, kéo tấm chăn đang đắp lên thứ gì đó giống cơ thể người. Là một thân xác gầy gò, da bọc xương, lở loét, hôi thối, tứ chi bị buộc chặt vào giường. Dù vẫn còn động đậy, nhưng cơ hội sống gần như bằng không.
“Gọi pháp y và đừng chạm vào thứ gì cả.” – Duy hét lên trong căng thẳng.
Cùng lúc đó, Somerset lại chăm chú nhìn dòng chữ trên tường – LƯỜI BIẾNG.
Như vậy, Victor không phải hung thủ mà chỉ là một nạn nhân. Theo những gì nhận được từ hiện trường, anh ta đã bị hung thủ trói chặt từ một năm trước.
Cảnh sát dường như đang đi theo sự dẫn dắt của kẻ giết người. Và, Mills thực sự tức giận vì bị chơi khăm. Duy một lần nữa cảm nhận cái “mất kiểm soát” đó.
…
Ở hành lang khách sạn, nơi đã bị giăng dây phong tỏa, Mills vô cùng bực tức trong khi Somerset cố trấn tĩnh người đồng đội trẻ:
“Nghe này, chúng ta không được để cảm xúc chi phối. Dù khó đến đâu cũng phải tập trung.”
“Được rồi, tôi hay kích động. Vậy thì sao?” – Mills gần như không thể đứng yên một chỗ.
“Anh có đang nghe tôi nói không?”
“Có chứ, tôi đang nghe đây.”
Bỗng nhiên, một tên phóng viên ở đâu xuất hiện, hướng máy ảnh vào hai vị thám tử và chụp liên hồi.
“Đây là hiện trường vụ án, đi ra khỏi đây!”
“Tôi có quyền vào đây. Tôi là phóng viên ảnh của thông tấn xã UPI.”
“Ra khỏi đây! Cút mau!” – Mills tức giận đẩy hẳn ta.
“Này! Tôi có quyền nha.”
“Cút ra khỏi đây!”
“Thằng khốn! Mẹ kiếp! Tôi chụp hình anh rồi.”
“Hả? Ừ! Thám tử Mills đây. Cút xéo!”
Tên phóng viên nhanh chóng bị đuổi khỏi hiện trường, nhưng sự nóng nảy của Mills đã khiến Duy chú ý. Anh nghi ngờ liệu việc mất kiểm soát nhân vật có phải thử thách của Tổ nghề dành cho mình hay không. Tuy nhiên, chắc chắn một điều rằng anh cũng sở hữu tính khí đó của Mills.
…
Sáng thứ 6, Somerset trầm ngâm nhìn bảng đen trong sở cảnh sát, nơi liệt kê bảy tội lỗi của loài người, ba trong số đó đã được phát hiện qua ba vụ án khác nhau. Ông chưa thể tìm ra cách xác định danh tính của hung thủ vì hắn đã lên kế hoạch vô cùng tỉ mỉ.
“Hãy xem lời nhắn hắn ta để lại: ‘Con đường đi từ địa ngục đến ánh sáng là con đường dài và gian nan’.”
“Thì sao?” – Duy chán chường ngồi ngả lưng về phía sau, chân gác lên bàn làm việc.
“Hắn ta nói đúng. Hãy nghĩ xem tốn bao lâu để trói một người suốt cả năm, cắt ngón tay để tạo dấu vân tay, đặt ống vào bộ phận sinh dục. Hung thủ có phương pháp, tỉ mỉ, và tệ nhất là hắn kiên trì.”
“Hoặc đơn giản là hắn không bình thường? Dù hắn thường xuyên lui tới thư viện thì đâu giúp hẳn trở thành bậc thầy?”
Nghe câu nói của Duy, mắt Somerset sáng rực như đã phát hiện điều gì đó. Ông nhanh chóng đội mũ, mặc áo khoác, đồng thời hỏi:
“Anh có bao nhiêu tiền?”
“50 đô la.”
“Đi thôi!”
“Anh định làm gì, Somerset?” – Duy lật đật theo sau.
“Chúng ta sẽ lập ra danh sách những người mượn sách như Luyện Ngục, Canterbury,… hay bất cứ thứ gì liên quan đến bảy tội ác chết người. Hắn ta sẽ học những điều đó để thực hiện các vụ án.”
“Giờ ta đến thư viện sao?”
“Đúng vậy.”
…
Sau khi liệt kê các đầu sách có liên quan, Somerset đã nhờ một đồng nghiệp ở FBI tìm lịch sử mượn sách. Tất nhiên, 50 đô của Duy được sử dụng cho việc này.
Vì vài cuốn sách có nội dung hạn chế độc giả, nên FBI đã âm thầm lưu trữ thông tin người đọc. Dù đúng hay sai về luật, đây cũng là một trong những cách giúp họ truy vết tội phạm nhanh hơn.
Và Jonathan Doe, hay John Doe, xuất hiện như kẻ tình nghi số một.
…
Đến trước căn hộ tại một tòa chung cư khang trang, Duy và Somerset thay nhau gõ cửa nhưng chẳng có chút động tĩnh nào. Bỗng lúc này, xa xa dọc theo hành lang lấp ló bóng dáng của một người đàn ông ăn mặc kín đáo – là John Doe. Hắn ta bất ngờ chĩa súng về phía hai vị thám tử rồi bóp cò. Rất may, những viên đạn đều đi chệch hướng và chỉ làm vỡ tấm kính của khung cửa sổ.
Mills như con hổ đói, bắn đáp trả rồi đuổi theo đối tượng. Tuy nhiên, khi đến khu vực cầu thang bộ, Duy quyết dừng lại và nhìn về phía Somerset, người đang yêu cầu Mills giữ bình tĩnh.
Dù bản thân chính là Mills, Duy vẫn sót lại lí trí của kẻ ngoài cuộc. Việc tìm thêm bằng chứng sẽ hữu ích hơn là vác súng chạy theo Doe.
“Vào trong thôi!” – Duy tiến lại tính phá cửa mặc Somerset can ngăn.
“Không được! Chúng ta chưa có lệnh khám xét.”
“Anh không thấy hắn bắn chúng ta à? Hắn rõ ràng là tội phạm.”
“Anh có bằng chứng không?”
“Giờ chúng ta vào trong tìm đây! Somerset à, phải ngăn hắn lại thôi. Anh muốn có thêm nạn nhân nào nữa không?”
Đuối lý, vị thám tử lớn tuổi đành thuận theo ý của đàn em.
Lập tức, Duy tung những cú đạp khiến cánh cửa gỗ đổ rạp mà không còn nguyên vẹn. Một không gian u ám hiện lên, trông giống như căn hầm bí mật của những kẻ sát nhân. Vô số hung khí được trưng bày như trong cửa hàng gia dụng, hàng chục tấm ảnh chụp các nạn nhân được treo lên sau khi rửa. Mọi thứ nơi đây đã xác nhận John Doe chính là kẻ mà phía cảnh sát đang tìm kiếm.
Ở đó, Duy và Somerset còn thấy bản thân đã được ghi lại thông qua những tấm ảnh. Hoá ra, Doe là tay phóng viên tự xưng xuất hiện tại hiện trường vụ án Lười Biếng.
…
Khi những nỗ lực giải mã kẻ sát nhân đang diễn ra, chỉ trong hai ngày cuối tuần, cảnh sát đã tiếp nhận thêm hai vụ án mạng kinh hoàng khác.
Nạn nhân đầu tiên là một cô gái hành nghề mại dâm bị trói chặt trên giường với tư thế đang “hành sự”. Doe đã ép cô và khách hàng của mình quan hệ cho đến chết. Điều tàn nhẫn là người đàn ông đó phải mang “bao cao su bằng sắt” để thực hiện hành vi ân ái. Ở hiện trường, hung thủ đã để lại thông điệp DÂM DỤC.
Nạn nhân thứ hai là một người phụ nữ xinh đẹp tử vong tại nhà riêng. Cô bị hủy hoại dung nhan, hai bàn tay dính chặt chiếc điện thoại không dây và lọ thuốc ngủ. Như thường lệ, Doe đã để lại dòng chữ KIÊU NGẠO trên bức tường đầu giường.
Các vụ án cứ thế xảy ra trước sự bất lực của cảnh sát. Dường như Duy và Somerset đang đi theo con đường mà tên John Doe đã dọn sẵn. Chính vì vậy, lòng căm phẫn và mong muốn bắt tội phạm của hai vị thám tử cũng ngày một lớn dần.
…
Trong lúc mọi thứ chưa mấy tiến triển, một chuyện bất ngờ đã khiến sở cảnh sát trở nên nhộn nhịp.
Khi Duy cùng Somerset vừa đi bộ dưới sảnh vừa say sưa bàn về các vụ án, bỗng nhiên, một gã đàn ông dính đầy máu trên áo xuất hiện và hét lớn:
“Ngài thám tử! Anh đang tìm tôi sao?”
Đó là John Doe!
Duy lập tức rút súng, tất cả các cảnh sát vào tư thế sẵn sàng và bao vây đối tượng.
“Đừng cử động! Nằm xuống!” – Duy nhanh chóng tiến lại gần.
Tên Doe vẫn bình thản nhìn vào đôi mắt giận dữ của Duy.
“Tôi biết anh.”
“Nằm xuống ngay! Nằm sấp xuống, thằng khốn! Nằm cả người xuống, nhanh lên!”
Với những họng súng đang chĩa về phía mình, Doe chậm rãi nằm xuống, đưa tay về sau để các viên cảnh sát còng lại.
…
Duy và Somerset đã có mặt trong phòng họp cùng với cảnh sát trưởng và công tố viên. Mọi người đang lắng nghe yêu cầu của gã Doe thông qua vị luật sư.
“Thân chủ tôi nói còn hai cái xác nữa đã được giấu đi. Anh ta sẽ cùng thám tử Mills và thám tử Somerset đi đến nơi đó. Chỉ hai vị này thôi. 6 giờ hôm nay.”
“Tại sao là chúng tôi?” – Mills bất ngờ lên tiếng.
“Anh ấy ngưỡng mộ hai anh. Thân chủ tôi nói nếu hai vị không chấp nhận lời đề nghị, cái xác sẽ không bao giờ được tìm thấy.”
“Thật ra tôi muốn chúng bị phân hủy.” – Ngài công tố viên có vẻ không muốn nhượng bộ.
Lúc này, Duy giành lại quyền kiểm soát thân thể nhưng cái tính khí nóng nảy của Mills luôn luôn còn đó. Anh nói:
“Hắn đang tính điều gì? Bây giờ hắn đã bị bắt, tại sao bọn tôi phải đồng ý yêu cầu đó?”
“Chúng ta ở đây không phải để đàm phán, ông Swarr!” – Ngài cảnh sát trưởng cũng đồng tình với Duy.
“Thân chủ tôi nói nếu các vị không đồng ý thì anh ta sẽ xin bồi thẩm đoàn xem xét lí do về tâm thần.”
Vẫn là sự cứng rắn đó, ngài công tố viên kiên quyết không thỏa hiệp:
“Cứ thử đi! Tôi muốn hắn thử làm vậy.”
“Thôi nào, chúng ta biết vụ này thực sự dã man. Anh ta có thể thoát tội vì lý do đó.” – Vị luật sư cũng to ra e ngại.
“Tôi không để hắn thoát tội đâu. Tôi cam kết!”
“Anh ta nói nếu các vị đồng ý, anh ta sẽ ký vào biên bản nhận tội.”
Khác với công tố viên, ngài cảnh sát trưởng có vẻ muốn nhượng bộ. Ông nhìn Duy nói:
“Vụ của anh mà, quyết định đi!”
“Nếu hắn thú tội thì tôi đồng ý.”
“Cả hai đều đồng ý chứ?” – Vị luật sư nhìn Somerset với ánh mắt dò hỏi.
Với Somerset, ông dường như không tin còn đến hai cái xác nữa, nên vẫn chưa thể dễ dàng xuống nước.
Tuy nhiên, theo lời ngài công tố viên, vết màu trên áo của gã Doe cho thấy đã có hai người bị giết trong ngày hôm nay, một người là nạn nhân vụ Kiêu ngạo, người còn lại thì chưa xác định được danh tính.
Để giúp các nạn nhân xấu số, Somerset đành chấp nhận cùng Duy áp giải gã John Doe đến hiện trường mới.
…
Đúng 6 giờ, Somerset lái chiếc xe bốn chỗ chuyên dụng, hai hàng ghế được ngăn bởi tấm chắn sắt kiên cố, Duy ngồi ghế phụ và Doe ngồi ghế sau. Cả ba cùng nhau di chuyển đến địa điểm mà tên tội phạm đã khai.
“Chúng ta đi đâu vậy?” – Mills lần nữa chiếm quyền kiểm soát. Anh muốn biết Doe đang tính toán chuyện gì.
“Rồi anh sẽ biết.”
“Không phải chỉ tìm hai cái xác nhỉ, phải không John? Vậy thì có gì bất ngờ đâu. Chúng ta còn nghĩ về truyền thông nữa mà hả?”
“Muốn mọi người lắng nghe, anh không thể cứ vỗ vai họ. Phải đập họ bằng cái búa tạ, rồi anh sẽ thấy họ tập trung cao độ.”
“Nhưng câu hỏi đặt ra là: Mày có gì đặc biệt để người khác nghe mày?”
“Tôi không đặc biệt. Tôi chưa bao giờ đặc biệt. Nhưng đây là điều tôi đang làm. Đây là tác phẩm của tôi.”
“Tác phẩm của mày hả John?” – Somerset lên tiếng.
“Đúng vậy.”
“Tao không thấy có gì đặc biệt hết John.” – Mills tiếp tục tỏ ra khinh bỉ tên sát nhân.
“Anh nói vậy không đúng.”
“Không, tao nói vậy là đúng. Điều thú vị là sau hai tháng nữa, tác phẩm này không ai nhớ đến, không ai quan tâm.”
“Anh chưa thấy toàn bộ vở kịch mà…” – Gã John Doe vẫn bình tĩnh lạ thường.
“… Nhưng khi nó hoàn thành, nó sẽ trở nên… Mọi người có thể không hiểu được, nhưng họ sẽ không làm ngơ.”
“Thằng này cứ nói chuyện mơ hồ.”
“Tôi rất mong chờ lúc các anh nhìn thấy. Sẽ rất tuyệt.”
“Mày biết sao không? Tao sẽ đứng cạnh mày, có gì tuyệt cứ báo tao nhé. Tao sẽ không bỏ lỡ đâu.”
“Đừng lo! Anh sẽ không bỏ lỡ đâu.”
Duy thực sự hài lòng với cách cư xử của Mills dành cho Doe. Nếu là anh, anh cũng làm như vậy. Một kẻ sát nhân bệnh hoạn không đáng nhận được sự tôn trọng.
Dù sao, việc khiến gã Doe chịu sự trừng phạt cao nhất là điều Duy muốn thực hiện. Còn cái tính khí nóng nảy của Mills bây giờ không còn đáng lo cho lắm, vì tên hung thủ đã sa lưới và chẳng thể tiếp tục gây chuyện.
…
Sau một giờ chạy xe ra khỏi nội thành, cả ba dừng lại ở khu vực tập trung hệ thống điện cao thế của thành phố. Nơi này hoang vu, khô cằn, không một bóng người.
Xuống xe, bộ đôi cảnh sát áp giải Doe đến nơi mà hắn cho là hiện trường vụ án. Tuy nhiên, tất cả bỗng dừng chân sau khi phát hiện một chiếc xe thùng đang đi tới từ đằng xa.
“Quỳ xuống!” – Duy cảnh giác, chĩa xúng về phía Doe.
Somerset lập tức chạy đi một đoạn dài chỉ để chặn đối tượng lạ kia.
Ở bên này, tên Doe bắt đầu trò chuyện với Duy:
“Tôi nói tôi ngưỡng mộ anh là thật lòng đó. Anh có cuộc sống khá tốt, anh nên tự hào. Tôi ước mình có cuộc sống như anh.”
Duy chẳng thèm đoái hoài những lời vớ vẩn của tên sát nhân, anh chỉ quan tâm Somerset đang làm gì với hộp cát tông vừa nhận. Hoá ra, vị thám tử lớn tuổi đã nhận hàng từ tài xế lái chiếc xe thùng kia.
“Anh có nghe tôi nói không, thám tử? Tôi đang cố gắng nói rằng tôi rất ngưỡng mộ anh và vợ anh.”
“Cái gì cơ?” – Mills bỗng hướng sự chú ý về phía Doe khi hắn ta nhắn đến vợ anh.
“Tracy.”
“Mày đang nói cái gì vậy?”
“Thật thú vị khi phóng viên có thể mua mọi thông tin từ văn phòng cảnh sát.”
Lúc này, Somerset gấp gáp chạy về nhưng giờ đây Mills chẳng quan tâm người đồng nghiệp nữa.
Gã John Doe tiếp tục:
“Sáng nay tôi đến thăm nhà anh sau khi anh rời đi. Tôi thử đóng vai người chồng, thử sống như người bình thường nhưng diễn không tốt lắm. Vậy nên, tôi đã lấy đi một món quà lưu niệm: Cái đầu của cô ấy.”
“Hắn đang nói cái gì vậy?” – Mills đã mất bình tĩnh, vừa lăm le khẩu súng trên tay vừa hỏi Somerset, người vừa chạy về tới nơi.
“Đưa khẩu súng cho tôi.” – Somerset cố gắng xoa dịu Mills.
“Bên đó có chuyện gì vậy. Trong hộp có cái gì?”
Duy cố gắng giành lại quyền kiểm soát, tuy nhiên, sự tức giận của Mills là quá lớn. Dù sở hữu cảm xúc của nhân vật nhưng anh muốn tên John Doe phải trả giá bằng luật pháp. Việc ngăn Mills làm điều dại dột là chuyện cấp thiết lúc này.
“Vì tôi đố kỵ với cuộc sống của anh. Có lẽ đố kỵ là tội lỗi của tôi.” – Tên Doe tiếp tục khơi gợi sự phẫn nộ trong Mills.
“Im ngay! Mày nói dối. Không! Không!…” – Mills thực sự đã phát điên, anh không thể tin vào những gì mình đang nghe.
“… Hãy nói với tôi, đây không phải là sự thật. Cô ấy không sao cả, anh nói đi!”
“Mills! Đó là điều hắn muốn. Hắn muốn anh bắn hắn.”
“Trả thủ đi, David! Hãy trở nên… phẫn nộ.”
“Nếu anh giết nghi phạm, anh sẽ mất tất cả. Hắn biết điều đó.”
“Cô ấy cầu xin được sống. Cô ấy cầu xin tôi tha mạng cho cô ấy và đứa con trong bụng.”
Mills sụp đổ hoàn toàn khi nghe điều đó. Tracy mang thai ư? Tại sao anh lại nghe thông tin quan trọng này từ Doe cơ chứ?
Sự phẫn nộ đạt đỉnh, mong muốn trả thù giờ đây đã át lý trí. Mills, khoé mắt đã đẫm lệ, chĩa khẩu súng ngay đầu tên sát nhân. Anh chỉ muốn bóp cò kết liễu cuộc đời kẻ đã tước đi mạng sống của vợ con mình.
“Tracy là nạn nhân vụ Đố kỵ, còn hắn là nạn nhân vụ Phẫn nộ. Hắn đang muốn anh giết hắn. Đừng giúp hắn hoàn thành tác phẩm!” – Duy hét lên trong vô vọng khi mọi nỗ lực chiếm lấy quyền kiểm soát gặp nhiều khó khăn.
Lúc này, Duy đang dùng hết sức bình sinh để ngăn cái chết dễ dàng dành cho gã Doe. Đối đầu với anh là cơn giận dữ của Mills. Một người muốn kẻ thù đau khổ sau song sắt, người còn lại chỉ muốn đoạt mạng hắn ta ngay bây giờ.
Sự giằng co giữa hai “nhân cách” kéo dài cho đến khi tiếng súng nổ vang.
Viên đạn cắm thẳng xuống đất. Duy đã thắng. Anh quỳ gục với gương mặt ướt đẫm nước mắt, trong khi gã Doe đã không còn bình thản như trước. Vụ án Phẫn nộ không thể diễn ra, đồng nghĩa với việc niềm tin của gã đã bị Duy phá vỡ hoàn toàn.
…
Duy giật mình thức giấc, nỗi đau mất vợ vẫn còn đó dù đã thoát khỏi bộ phim. Mặt khác, có một chút khó hiểu khi anh đột ngột tỉnh dậy như vậy, dẫu phim chưa kết thúc và không bị ai đánh thức.