Chương 16: Về Nhà Hàng Tuần
Lúc này đã 7 giờ tối, tiếng trống, chiêng bên nhà cậu Út cứ vang vọng vì có khách viếng thăm. Tuy nhiên, việc đầu tiên Duy làm chính là tìm hiểu cái kết của bộ phim vừa rồi.
Thực tế, David Mills đã bắn John Doe, trực tiếp giúp gã ta hoàn thành tác phẩm về bảy tội lỗi chết người. Đây là điều không khiến Duy bất ngờ. Với sự giận dữ của Mills, một cái chết cho kẻ đã giết vợ mình chắc chắn không thể tránh khỏi.
Nhưng Doe đã thắng, hắn đã tạo ra tác phẩm “thay trời hành đạo” bởi sự yếu kém của pháp luật. Ít nhất hắn cho là vậy. Hắn tự trao cho bản thân quyền trừng phạt những ai gây ra lỗi lầm, như thể mình là “cánh tay phải” của Chúa.
…
Xong bữa tối, Duy ngồi cạnh Linh ở một góc trên sập gỗ nhà cậu Út, cả hai lặng lẽ quan sát đội dân công đang diễn tập. Chủ trì là ông Trường, người vào vai Ông Tổng với bộ trang phục và lớp trang điểm như diễn viên hát bội.
Đội dân công, hay được gọi là đội khiêng, bao gồm những người đàn ông, thanh niên, đảm nhiệm việc di chuyển quan tài đến nơi chôn cất. Họ đều là bạn bè, hàng xóm, đồng nghiệp của cậu Út nên cũng xót xa vô cùng.
Tuy vậy, bầu không khí tối nay nhìn chung khá tích cực. Không còn cảnh khóc thương, không còn xuất hiện nhiều khuôn mặt rầu rĩ. Chính Duy cũng đã cởi mở hơn về sự mất mát này, thậm chí, đôi lúc anh còn cười đùa, tếu táo với mọi người.
Cuối ngày, khi các hoạt động tang lễ kết thúc, đa phần đội khiêng cùng Ông Tổng và một vài hàng xóm đều ở lại. Họ dự định thức trắng đêm nay để canh giữ linh cữu, rồi sáng sớm mai sẽ thực hiện lễ di quan.
Vậy là, ba sòng bài được lập ra. Một sòng xì dách ở gian nhà chính, một sòng bài phỏm ở sân trước, trong khi trên sập gỗ là sòng tiến lên có sự tham gia của bà Oánh và Linh.
Duy ngỡ ngàng với vẻ tập trung của mẹ và bạn gái, chắc hẳn, họ đang rất muốn “luộc sạch” tiền của những cô hàng xóm.
Bắt gặp cái nhíu mày của cậu con trai, bà Oánh cười sảng khoái rồi giải thích:
“Chơi để thức qua đêm ấy mà. Múc giúp má với Linh tô cơm đi con! Bỏ cá, đừng chang canh vào nghen.”
Duy phì cười:
“Vậy con sẽ chơi xì dách tới sáng. Thôi, hai người ngồi đó đi. Chờ con lấy cơm.”
Dứt lời, anh đi thẳng vào bếp, nơi mợ Trinh đang vừa ăn vừa xem điện thoại.
“Giờ mợ Út mới ăn tối hả?” – Duy tiến tới nồi cá bông lau kho mặn nóng hổi.
“Ừm, từ trưa tới giờ mợ không rảnh tay để ăn gì luôn. Con ăn chưa?”
“Con không đói, mà thấy nồi cá ngon quá.”
“Má con kho đó.”
“Chà! Bả nấu ăn mãi đỉnh.”
Duy quay người lại, dùng ánh mắt cười nhìn mợ Út. Mợ trông rất vui vẻ với chiếc điện thoại trên tay. Anh không tránh né như mọi khi, lần này, anh thẳng thắn đặt câu hỏi về tâm trạng của mợ.
“Mợ có vẻ thoải mái nhỉ?”
Mợ Út liếc nhìn Duy vài giây rồi nhanh chóng hướng sự chú ý trở lại những video trên Tiktok. Bà mỉm cười, đáp:
“Đêm nay là đêm cuối rồi con, để dành sáng mai khóc.”
“Dạ… Mai cậu đi rồi ha… Nhưng mà… cậu mợ có ảnh chụp chung không ta?”
Bà Trinh lập tức tắt điện thoại, bật cười thành tiếng và nhìn Duy.
“Trời! Ngoài vài ba cái ảnh cưới thì mợ với ổng đời nào chụp ảnh với nhau. Thời cậu mợ đâu có gì để chụp hình, chụp ảnh.”
“Không có cái nào với bé Thương luôn hả mợ?”
“Ừ thì… cũng không…”
“Gì vậy mợ ơi? Phải có để làm kỷ niệm đồ chứ.”
“Kỷ niệm thì đâu chỉ qua mấy tấm hình… Bé Thương… cũng là một kỷ niệm giữa cậu và mợ mà.”
Duy dường như ngộ ra điều gì đó. Chẳng phải kỷ niệm được lưu giữ qua những thứ còn hiện hữu hay sao? Cho nên, dấu vết của cậu Út sẽ mãi tồn tại trong hầu hết những vật dụng, các con hẻm, hàng quán,… trên khắp làng chài Phước Tỉnh.
“Nhưng mà… Thôi, kêu bé Thương dậy, hai má con ra chụp cùng cậu một tấm hình đi.” – Duy nửa đùa nửa thật khiến bà Trinh hơi bối rối.
“Khùng quá! Chẳng lẽ chụp với bàn thờ mà cười cười… Kì lắm!”
“Kệ mợ ơi! Cho có thêm kỷ niệm.”
“Thôi ông cố! Đem cơm ra cho má kìa.”
…
Trong lòng Duy đã có một quyết định quan trọng. Đêm đó, anh thức trắng, vừa canh linh cữu, vừa đưa sự ra đi của cậu Út vào outline kịch bản. Có lẽ, đây cũng là cách lưu giữ những ký ức cuối cùng về người cậu đáng kính.
…
Ánh mặt trời rực rỡ bao phủ khắp làng chài, những tia nắng rọi thẳng vào không gian trống vắng sau tang sự. Lúc này, cậu Út đã yên nghỉ, mọi người đã bắt đầu quay lại cuộc sống thường nhật.
Trên bàn ăn ở gian bếp, mợ Trinh vô thức mỉm cười khi ngắm những bức ảnh được Duy chụp cho vào đêm qua. Đó là những khoảnh khắc bà cùng bé Thương, với vẻ mặt thoải mái và nụ cười rạng rỡ trên môi, duyên dáng đứng cạnh di ảnh của chồng. Dường như, họ đã dần chấp nhận sự ra đi đột ngột này.
Ngồi đối diện, chứng kiến biểu hiện của mợ, Duy và bà Oánh đã phần nào yên lòng. Chắc chắn, đây chính là điều mà cậu Út muốn nhìn thấy nhất.
Bỗng, bà Oánh phá vỡ sự im lặng khi nhắc về chuyện của cậu con trai.
“Khi nào con về lại Sài Gòn?”
Duy hơi bất ngờ trước ánh mắt dò hỏi của cả mẹ lẫn mợ. Bởi, anh cũng quên mất rằng mình phải trở lại với cuộc sống thường ngày.
“Con định… Tối nay nhỉ?”
“Sao đi giờ tối vậy?”
“Chiều chiều là hợp lý nhất đó con.” – Mợ Trinh tiếp lời.
“Ủa? Má với mợ giống như muốn đuổi con đi cho lẹ ấy chớ?”
Hai người phụ nữ nhìn nhau cười khoái.
Mợ Út giải thích:
“Tối quá đi đường xa nguy hiểm, bốn, năm giờ chiều là đẹp rồi con.”
“Thôi ông tướng, nghỉ làm lâu quá họ lại nói này nói nọ.” – Chưa dứt lời, bà Oánh đã đứng dậy rời khỏi nhà.
“… Lo ngủ đi, chiều chạy về. Thức cả đêm rồi đó cậu biên kịch.”
Nhìn mẹ dần khuất bóng, Duy chỉ biết hét lớn mà chẳng rõ bà có nghe hay không:
“Trưa qua lại đây nghe má! Con sẽ nấu ăn cho má và mợ.”
“Mợ cứ vào ngủ với bé Thương đi, việc nhà để đó con lo.” – Anh tỏ vẻ sung mãn một cách lố bịch khiến bà Trinh phì cười.
“Nói được làm được nghen? Mợ cũng buồn ngủ quá, trông cậy hết vào người đàn ông duy nhất trong nhà. À… Linh bận lắm đúng không? Vừa chôn cậu xong là mợ thấy con bé rời đi liền. Con quan tâm người yêu nữa đó nghe.”
“Dạ… Linh có việc phải đi gấp. Dạo này em ấy hơi bận…”
“Thôi, mợ đi nằm một chút.”
Thực ra, Duy giờ đây đã đủ tinh tế để nhận thấy sự hy sinh của Linh. Cô ấy không ngần ngại thuyết phục quản lý sắp xếp lại lịch trình, làm phật lòng nhiều đối tác khi phải thay đổi kế hoạch vào phút chót. Rồi ngay sau đó, cô nhanh chóng vào vai con dâu tần tảo, tháo vát, sẵn sàng làm mọi thứ để giúp nhà chồng vượt qua khó khăn.
Không nghĩ ngợi quá lâu, Duy lập tức gửi vài dòng tin nhắn yêu thương cho Linh, với hy vọng bạn gái sẽ ổn định lại cuộc sống và công việc thường ngày.
…
Thay vì nghỉ ngơi, Duy tranh thủ khoảng thời gian ít ỏi để làm những điều trước đây mình chưa bao giờ làm. Chạy qua lại giữa hai nhà như zích zắc, anh lau dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo, vệ sinh dụng cụ đánh bắt, và cuối cùng là chuẩn bị nấu ăn.
Bữa trưa hôm nay bao gồm những món chay đơn giản như canh chua đậu hũ, rau mồng tơi xào tỏi, nấm các loại kho xì dầu. Hình dung trong đầu là vậy, nhưng Duy vẫn khá loay hoay vì kinh nghiệm hạn chế của mình. Anh phải nhờ cậy ChatGPT để đảm bảo quy trình chế biến và cách nêm nếm gia vị chuẩn chỉ nhất.
Hì hục đến nỗi làm rối tung căn bếp nhà cậu Út, rốt cuộc, Duy đã hoàn thành những món ăn mà anh tâm huyết vô cùng.
…
Bữa trưa thuần chay được bày biện trước mắt bà Oánh, mợ Trinh và bé Thương. Mọi người đều tỏ ra thán phục trong khi vẻ mặt của Duy có phần đắt ý. Chàng biên kịch tự hào giới thiệu về bữa ăn do chính tay mình làm, luyên thuyên về việc đã chế biến kỳ công ra sao, bản thân đã cố gắng như thế nào…
“Được rồi! Để má húp thử miếng canh.” – Bà Oánh dùng giấy ăn lau nhanh chiếc muỗng, vớt một lượng vừa đủ đưa lên miệng.
“Mợ với em cũng ăn đi! Con đã cúng cơm cho cậu rồi. Lát con đem xuống mình ăn thêm.”
“Canh chua… mà sao nó không chua con ơi.” – Bà Oánh khiến tất cả im lặng vài giây.
“Ớ, chết! Con quên dùng me.”
Cả mẹ và mợ Út đều bật cười vì sự bối rối của Duy. Cái “ngạo nghễ” ban đầu gần như biết mất, anh không ngờ me lại khác biệt đến vậy. Nhưng khi nhìn bé Thương thích thú với món nấm kho, anh chàng liền được an ủi phần nào.
“Ngon đúng không em?”
“Dạ!”
“Tổng quan là… cũng ok. Canh chua thì học má nhiều lên con.” – Mợ Trinh động viên ông cháu sau khi nếm qua một lượt các món.
“… Mà chắc con phải về đây thường xuyên để má con bày thêm.”
“Về chớ, con sẽ về hàng tháng.”
“Tuần nào cũng về mới đáng nói.” – Bà Oánh tỏ ra “khiêu khích”.
“Được luôn…” – Duy chậm lại như đang lưỡng lự, nhưng anh không hề miễn cưỡng.
“… Cuối tuần là con sẽ về.”
“Chốt vậy đi!”
Bữa ăn trở nên rôm rả dù gia đình vừa trải qua biến cố lớn, như thể cậu Út cũng đang có mặt cùng với mọi người. Có lẽ, đây chính là điều mà cậu mong thấy nhất lúc này.
…
Ngồi trước màn hình laptop, Duy kiên nhẫn chờ Phương nghe điện thoại. Anh đang rất tập trung, dán chặt cặp mắt vào file đề cương chi tiết.
“Tao đây!”
“Đang ăn trưa à?”
“Ừ, đang ăn! Mày xem đề cương chi tiết tập 1 tao gửi chưa? Còn lỡ dở nhưng cũng ổn đúng không?”
“Tao đang xem đây… Mà mày… còn làm việc cho công ty không vậy? Chắc mày dồn hết cái não cho cuộc thi này nhỉ. Đọc thấy ok đó chớ.”
“Giờ tao với mày chỉ được giao ba cái kịch bản tiktok, youtube, tất nhiên là quá rảnh rồi. Tập trung vào dự án này biết đâu lại lên hương.”
“Thôi cha! Bớt ảo mộng. Nhưng… tao sẽ thêm đoạn nam chính và người yêu cãi nhau nha.”
“Được luôn! Mày làm tiếp coi, tao bí mẹ rồi.”
“Ừm, với cái kết của tập 1 tao tính như này. Lúc nam chính phát hiện mình trong thùng container là cho hết tập đầu tiên luôn, vậy thì người xem sẽ muốn xem tiếp.”
“Ok ok, theo ý mày đi.”
“Mà Phương ơi! Bữa nay… thằng Đông có đi làm không?” – Duy đột nhiên nhớ tới ngài quản gia vì anh ta vắng mặt quá lâu.
“Hmm… tao không thấy. Nghe chị Huệ nói hắn nghỉ luôn rồi.”
“À…”
“Sao hả?”
“Không có gì! Mai tao với mày tiếp tục làm đề cương tập 1.”
“Ok ok.”
…
Khi nắng bắt đầu tắt, cũng là lúc hành lý của Duy đã chuẩn bị xong xuôi. Anh nhẹ nhàng đến bên cạnh bà Oánh, người đang sắp xếp các gói cá bò khô cho bao ni lông.
“Mồi này nướng lên, chấm tương ớt thì tốn bia lắm.”
“Đem lên đó chia cho Linh nữa. Hai đứa gặp nhau thường xuyên đi, cùng nướng cá bò rồi làm vài ly.”
“Trời trời! Thương con dâu quá hen. Mà người ta hẹn hò đâu ăn cá bò má. Làm như mấy ông bạn đi nhậu không bằng.”
“Chủ yếu là gặp nhau…” – Chưa nói hết câu, bà Oánh đã đánh cậu con trai một cái vào lưng.
“… Còn cá chỉ vàng con đưa cho Phương giúp má. Nó thích lắm đó.”
“Dạ! Mà… con nói tuần nào cũng về là thật á.”
Bà Oánh ngưng động tay động chân, nhìn thẳng vào mắt Duy.
“Con sợ má không tin hả? Cứ về đi! Lúc nào muốn về thì về.”
Với sự dịu dàng hiếm có, Duy nhẹ nhàng đặt đôi bàn tay ấm áp lên vai mẹ. Anh kéo bà sát vào vai mình, bẽn lẽn:
“Thương má quá!”
“Gớm chưa! Có mới nói nha. Đó giờ mới nghe lần đầu á.”
“Chớ má không tin hả?”
“Thôi, được rồi ông ơi. Chạy xe cẩn thận, tới nơi nhắn má biết.”
“Dạ, tối má cứ qua nhà cậu Út ngủ với mợ cho vui. Khi nảy con nói với mợ rồi.”
“Biết rồi, hay lo quá.”
“Thôi, con đi nghe má!”
…
Chỉ vừa tới trọ, chưa kịp mở cửa là Duy đã gọi điện cho Linh sau khi nhắn tin cho mẹ. Dù đợi máy hơi lâu nhưng anh vẫn rất háo hức.
“Alo! Em nghe đây.”
“Em đang làm gì đó, ăn uống gì chưa?” – Duy vừa đẩy chiếc xe máy vào nhà, vừa cầm điện thoại trên tay ở chế độ loa ngoài.
“Em mới xong việc luôn, giờ cùng đoàn đi ăn tối nè.”
“Nay cinetour nữa à em?”
“Ừm, mà chắc hết lịch trình cinetour rồi, bộ phim lần này không bán được nhiều vé cho lắm…”
“Đừng chủ quan! Bộ sau mà hot là em chạy cinetour mệt nghỉ đó nha…” – Duy an ủi vì giọng người yêu có vẻ buồn.
“… Mấy bữa nay anh bận quá, chiều mai anh với thằng Phương ra rạp xem nha.”
“Ok anh! Đăng bài review nữa nghen.”
“Có được chê phim không em yêu?”
“Tùy anh, còn hậu quả ra sao thì em không biết.”
“Chà, đe doạ khán giả hả?”
“Thôi, giờ em phải đi rồi. Anh mới lên lại hả? Nhớ ăn tối nha.”
“Ok em, về nhắn tin cho anh nhé. Bye em yêu.”
…
Đúng chín giờ tối, khi mọi việc cá nhân đã được hoàn thành, Duy tràn đầy hứng khởi ngồi trước màn hình laptop. File google docs hiện ra với cái tên “Tập 1 – Đề cương chi tiết”.
Duy thực sự quyết tâm cho dự án này, bởi đây không chỉ là một cuộc thi mà còn là cơ hội để anh tự kiểm chứng khả năng làm nghề. Trong phần lớn sự nghiệp ngắn ngủi của mình, Duy thường xuyên tham gia các dự án nhỏ, kinh phí thấp, thậm chí là những clip vài phút trên mạng, nhưng bây giờ sẽ là thứ gì đó đồ sộ hơn, phức tạp hơn, cảm giác “đẳng cấp” hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, một mở đầu thật ấn tượng chính là điều đang khiến Duy loay hoay. Anh dành rất nhiều thì giờ cho việc lựa chọn sự kiện, bối cảnh, thời gian, góc máy, nhịp độ,… sao cho hợp lý nhất. Nghĩ tới nghĩ lui, chẳng phải việc bị sếp chửi ngay ngày sinh nhật đã nói lên sự thảm hại của nam chính hay sao? Và rồi, Duy quyết định bắt đầu câu chuyện vào mùa hè ngày 3 tháng 6 năm 2035.
…
Không dễ dàng cho lắm vì sau hơn hai tiếng đồng hồ, số lượng phân cảnh được Duy viết ra cũng rất ít ỏi. Lúc này, anh đã bị cơn buồn ngủ chiếm lấy hoàn toàn. Lần gần nhất anh có cơ hội chợp mắt đã cách đây gần ba mươi tiếng tròn.
Quay lưng nhìn về phía chiếc giường quen thuộc, những bộ phim bắt đầu xuất hiện dày đặt trong tâm trí của Duy. Anh thầm phấn khích vì sắp được hóa thân vào một nhân vật điện ảnh nào đó. Cảm giác này có thể gọi là… “nghiện” (?)