Chương 2: Mia
Duy đang mơ hay sao? Không đúng lắm bởi anh vả vào mặt thấy rất đau, một cảm giác cực kỳ chân thực. Duy gần như không thể đứng vững vì thân thể hiện tại vô cùng mệt mỏi, hoặc vì anh quá sốc khi rơi vào tình huống oái oăm này.
Trong lúc không biết tiếp theo sẽ làm gì, bỗng ký ức của “nhân vật” ùa về trong tâm trí của Duy, như thể ai đó đang tải một lượng lớn thông tin vào đầu anh vậy.
Cô là Mia, một thai phụ sắp sinh, cùng chồng là Nico cố gắng trốn khỏi Tây Ban Nha để nhập cư trái phép vào Ireland. Trong bối cảnh chính phủ đang thực thi chính sách độc tài tạo ra cuộc khủng hoảng nhân đạo, Nico và Mia đã quyết định đặt cược tất cả nhằm thoát khỏi đất nước này.
Tuy nhiên, trong quá trình vượt biên, hai vợ chồng đã lạc nhau và Mia phải một mình chống chọi với giông tố để bảo vệ đứa con chưa chào đời. Sau khi may mắn là người duy nhất sống sót trong cuộc thảm sát của lực lượng chính phủ trên một container, Mia thành công lên được tàu chở hàng và bắt đầu vượt đại dương bao la.
Những tưởng mọi thứ đã êm đẹp, một cơn bão khủng khiếp kéo đến đánh bại sự vững chãi của con tàu. Nhiều thùng container bị văng khỏi vị trí và trôi dạt trên biển, bao gồm chiếc container mà Mia có mặt.
Sau một đêm đơn độc gồng mình với trận cuồng phong, Mia chính thức bước vào hành trình sinh tồn không rõ sống chết.
Lúc này, Duy cũng sở hữu cảm xúc của nhân vật, anh bắt đầu thấy lo lắng cho người chồng Nico và hoảng sợ trước hiện thực tàn khốc. Nhưng vì cô con gái chưa chào đời, Duy phải tìm cách sống sót cho đến khi được giải cứu.
Lấy lại bình tĩnh, anh quan sát xung quanh để tìm kiếm những vật dụng cần thiết.
Trong một túi da do hành khách để lại, Duy thu thập được một chiếc điện thoại Nokia nắp gập đời cũ, hai bình nhựa vẫn còn nước uống, một chiếc khoan dùng pin gắn mũi khoan tháp, một bình giữ nhiệt, một cái đèn pin, một cuộn băng keo, một bật lửa, một mẩu bánh mì, một hộp thịt spam mini, một vài cây gậy phát sáng, và một số đồ đạc linh tinh khác.
Không gian ngột ngạt trong container càng khiến sự sống trở nên mong manh hơn, giống như số phận của mẹ con Mia trước đại dương rộng lớn vậy. Kinh nghiệm sinh tồn gần như không có nên Duy chẳng biết làm gì với đống hỗn độn này. Điều đầu tiên anh làm là chạy đến chiếc lỗ nhỏ và hít lấy oxy từ bên ngoài.
Tiếp theo, Duy vô vọng mở từng thùng hàng, thu được một lô hộp nhựa đựng thực phẩm mà anh chẳng rõ nó sẽ hỗ trợ được gì. Sau đó là hàng chục chiếc áo hoodie, thứ mà chắc chắn sẽ có ích trong hoàn cảnh mực nước đang dâng lên từng giờ.
Duy nhanh chóng thay áo và tiếp tục lục lọi các thùng hàng còn lại. Những chai rượu mạnh, tivi, tai nghe có dây là thứ mà anh tìm được. Rồi sao nữa? Duy hoàn toàn “chịu trận” trước tình cảnh hiện tại, điều anh chưa bao giờ phải đối mặt.
Cơ thể mệt mỏi của Mia cũng khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn. Yếu tố duy nhất mang lại sức mạnh vào lúc này đó là tình mẫu tử. Dù chưa bao giờ và sẽ không bao giờ làm mẹ, nhưng Duy đã cảm nhận rõ rệt sự thiêng liêng đó trong người Mia.
Dọn dẹp sạch sẽ một góc, Duy lót một ván gỗ và hai cái áo hoodie để làm nơi ngủ nghỉ. Sau đó, anh lấy ra thẻ sim từ chiếc điện thoại đã hỏng của mình để lắp vào chiếc Nokia tìm được, rồi ăn vội mẫu bánh mì chống đói.
…
Đêm đó, sóng to gió lớn kéo đến, container rung lắc dữ dội khiến Duy giật mình tỉnh dậy. Anh vô cùng hốt hoảng khi thấy nước biển tràn vào rất nhanh, cảm giác như chiếc hình hộp chữ nhật bằng thép này sẽ bị nhấn chìm hoàn toàn sau vài phút nữa.
Mực nước dần chạm nóc cũng là lúc tiếng gào thét của Duy vang to hơn bao giờ hết. Ngay lập tức, anh đã bị sự hung dữ của thiên nhiên nuốt trọn. Và rồi, hai mẹ con Mia cùng chiếc container biến mất hoàn toàn khỏi vùng biển rộng lớn…
Duy kinh hoàng thức giấc, mọi thứ vẫn yên ả giúp anh bình tỉnh hơn, hóa ra vừa rồi cũng chỉ là cơn ác mộng của Mia. Lúc này, mực nước đã cao gần đầu gối và Duy cần phải làm gì đó để ngăn việc bị chết đuối ở đây.
Chàng biên kịch nhanh trí dùng băng keo dán nhiều lớp bịt các lỗ nhỏ nhằm chặn nước biển tràn vào từ bên ngoài, rồi tận dụng các thùng gỗ để di chuyển chỗ ngủ và đồ dùng cần thiết lên cao. Sẵn tiện, Duy tháo luôn thùng hàng đang treo lủng lẳng xuống, xếp chồng lên một thùng hàng khác. Mọi thứ đã sẵn sàng cho viễn cảnh ngập sâu.
Nhưng như vậy chẳng khác nào đang chờ cái chết đến với mình? Duy phải sống chứ không phải kéo dài thời gian sống. Chàng ta nghĩ ngay đến chuyện có mặt trên nóc container để dễ dàng cầu cứu hơn. Dẫu vậy, bằng cách nào thì tạm thời anh chưa nghĩ ra.
Bất chợt, cảm giác buồn đi nặng kéo đến và Duy nhận ra hộp nhựa đựng thức ăn không hẳn là không có tác dụng.
…
Thời gian cứ vậy trôi đi, thể trạng của Mia rất cần bổ sung năng lượng. Tuy nhiên, nước uống và hộp spam mini chỉ được sử dụng một cách tằn tiện, bởi lẽ, Duy hiểu rõ bản thân sẽ mắc kẹt ở đây trong nhiều ngày nữa.
Bước sang ngày thứ hai, mọi chuyện có vẻ êm dịu hơn, Duy cùng Mia dần làm quen với cuộc sống trong container. Anh bắt đầu nhớ đến và tìm cách liên lạc với Nico, nhưng chiếc Nokia cũ kỹ đã trở nên vô dụng vì không thể mở khóa. Đúng lúc, tiếng chuông điện thoại vang lên, là một cuộc gọi từ số lạ.
“Mia!”
“Nico?” – Duy thở nhạo nhẹ nhõm khi nghe giọng của người chồng thất lạc.
“Anh hết pin nên không gọi cho em được. Tên tài xế lừa bọn anh và bỏ mặc bọn anh ở ngoại ô, mất một ít thời gian để đến chỗ em.”
“Nghe này! Em bị mắc kẹt, không thể ra ngoài được.”
“Anh sẽ đến đón em…”
“Không, Nico! Em không còn ở trên tàu, container của em rơi xuống biển.”
“Ý em là sao? Em đang ở đâu?”
“Lênh đênh trên biển! Em ổn nhưng không biết sẽ trụ được bao lâu trước khi nước biển tràn vào và nó chìm.”
“Em có nhìn thấy bên ngoài không?”
“Có, nhưng chỉ toàn là nước, không có gì khác. Em đang ở giữa biển.”
Nico im lặng ít giây, có lẽ anh đã hình dung được tình cảnh của Mia và nhận ra sự sợ hãi của cô ấy.
Anh cố trấn an: “Đừng lo, vợ à! Anh sẽ đến đón em, anh hứa. Em phải cố cầm cự trong đó. Hãy làm vì con chúng ta.”
“Em không nghĩ em sẽ làm được… Em lại làm hỏng chuyện.”
“Không, không! Không phải bây giờ. Không phải lỗi của em. Em là người mạnh mẽ nhất mà anh từng gặp. Đừng từ bỏ, hứa với anh nhé?”
“Vâng…”
“Mia!”
“Em nghe!”
“Anh yêu em nhiều hơn hôm qua…”
“Nhưng ít hơn ngày mai” – Duy liền đáp nối câu nói của Nico. Có vẻ đây là một câu châm ngôn yêu thích của vợ chồng bọn họ.
“Anh sẽ gọi lại khi có kế hoạch, hãy giữ gìn điện thoại. Anh sẽ tìm em!”
“Vâng, em biết rồi!”
Cuộc gọi kết thúc cũng là lúc nước mắt đã ướt đẫm trên gương mặt của Mia. Duy vô cùng ngỡ ngàng vì mình khóc ngon lành, cảm xúc lúc này giữa anh và Mia dường như hòa lại làm một. Thậm chí, câu nói tình cảm giữa hai vợ chồng cũng được Duy thuộc làu làu.
Ngay lập tức, Duy phấn chấn trở lại. Anh tiếp tục nạp năng lượng, tiếp tục hít thở không khí từ bên ngoài, và tiếp tục chuẩn bị cầm cự chờ ngày được giải cứu. Tuy nhiên, tiếng sấm chớp vang lên báo hiệu những “tai ương” đang đến gần hơn bao giờ hết.
…
Đêm hôm đó, cơn bão khiến container một lần nữa phải chao đảo. Những đợt rung lắc, mưa lớn, gió mạnh thay nhau hành hạ một thai phụ nhỏ bé. Duy và cơ thể của Mia đã thực sự chịu đựng được, nhưng cô con gái trong bụng thì lại không. Đứa bé muốn ra ngoài ngay lúc này.
Cơn đau chuyển dạ làm Duy khóc thét, cái cảm giác mà anh chưa hề và sẽ không bao giờ gặp phải. Thế nhưng, “giấc mơ” quái quỷ lại giúp anh trải nghiệm sự đau đớn này một cách vô cùng chân thật. Có thể nói, Duy là người đàn ông hiếm hoi cảm nhận rõ rệt “cơn ác mộng” sinh đẻ của phái nữ.
Anh bám vào bất kỳ thứ gì mình nắm được, hít một hơi thật sâu và bắt đầu rặn cho đứa bé ra khỏi tử cung. Cơn đau thậm chí đạt đỉnh, Duy cảm thấy bộ phận sinh dục của mình gần như bị xé toạc. Anh hét lên thật to:
“MẸ KIẾP!!!”
Sau hàng giờ vật lộn với tử thần, cô con gái cuối cùng cũng chào đời khi mực nước biển đã cao đến hông Mia. Tuy nhiên, xuất hiện một sự yên ắng đáng sợ vì chẳng có chút động tĩnh nào từ em bé. Duy hoảng loạn, cuống cuồng tìm cách hô hấp để giật lại sự sống cho đứa con đầu lòng của mình.
Mọi nỗ lực gần như đổ sông đổ bể cho đến khi tiếng khóc vang lên, đó cũng là lúc Duy buông được tảng đá lớn đè nặng trong lòng. Sau khi đặt đứa bé vào thùng gỗ đã chuẩn bị sẵn áo ấm, anh cắt nhau thai bỏ vào hộp nhựa để bảo quản.
Cơn đau sinh nở chẳng hề hấn gì với niềm vui xen lẫn sự lo âu. Duy vui vì cô con gái đã vượt qua cửa tử, lo lắng vì sẽ có hai cái mạng cần phải giữ.
Và giờ, anh phải đối mặt với một thử thách khác, đó là dỗ trẻ sơ sinh nín khóc và cho nó bú. Đây là một trong những vai trò thiêng liêng nhất của người phụ nữ, chuyện tưởng chừng Duy sẽ không bao giờ nhúng tay vào, nhưng hiện tại, anh buộc phải gánh vác trách nhiệm này.
Cứ thế, chàng biên kịch quần quật với việc chăm con mà gần như xem nhẹ tình hình hiện tại. Dù vậy, anh vẫn không quên tìm cách rời khỏi đây.
…
Khi đã hồi phục chút sức lực, Duy lập tức bắt tay vào công việc. Anh đứng trên thùng hàng, dí mũi khoan đầy mạnh mẽ vào trần container. Nhưng tiếng ồn cơ khí đặc trưng cộng với tiếng khóc nhức óc của con nít khiến anh chàng trở nên cáu gắt.
“Con im lặng có được không?” – Duy quát lớn dù điều đó chỉ làm cô bé khóc to hơn.
Cả linh hồn của Duy lẫn thể xác của Mia thực sự đã không chịu đựng thêm được nữa. Anh bắt đầu nói chuyện một mình, hứa với con gái rằng cả gia đình sẽ du lịch đó đây, tận hưởng cuộc sống hạnh phúc.
Cuối cùng, một lối thoát rộng khoảng 40cm vuông được tạo ra, chuẩn bị cho đợt di dời vào ngày mai. Bởi ai cũng rõ trên nóc container là nơi lý tưởng để phát tín hiệu và dễ dàng để đội cứu hộ nhìn thấy.
…
Thức dậy sau một đêm dài đằng đẵng, Duy thận trọng bước từng bước lên các thùng hàng cùng cô con gái trên tay. Ngoi đầu ra ngoài, cảm giác sảng khoái ập đến khác xa sự ngột ngạt trước đó. Duy đặt đứa bé nằm bên cạnh, rồi leo hẳn lên nóc để tận hưởng bầu không khí hiếm có.
“Con nhìn đi! Nắng thực sự rất đẹp. Sau này nhà ta sẽ thường xuyên đến Bali để tắm nắng.”
Duy ôm con gái vào lòng, nhìn xa xăm hướng về phía mặt trời. Có lẽ đây là quãng thời gian thảnh thơi nhất mà anh cũng như Mia đang trải qua.
Bỗng, một chiếc máy bay dân dụng xuất hiện thu hút sự chú ý của Duy. Anh dường như thấy tia hy vọng sống, vội vàng đặt cô bé xuống rồi trở lại bên trong tìm thứ gì đó để phát tín hiệu.
Duy dứt khoát đập vỡ chai rượu ngoại, nhặt mảnh thủy tinh với ý định tạo ra hiện tượng phản chiếu ánh sáng. Nhưng trong lúc hớn hở trèo lên trên, anh bất ngờ bị lưỡi cắt sắc nhọn của container cứa thật sâu vào đùi trước, tạo ra một vết thương hở kéo dài khoảng 20cm. Máu chảy như thác và nỗi đau thấu xương khiến Duy la hét thất thanh. Lúc này, chiếc máy bay dần đi xa và anh chàng cũng chẳng còn quan tâm nữa.
Sau ít giây bối rối, Duy bế cô con gái xuống dưới, run rẩy đổ nửa chai rượu ngoại vào vết thương đầy máu. Một cảm giác vô cùng đau đớn như từng thớ thịt bị xé ra rồi cho vào chảo dầu sôi đang sùng sục.
Tệ hơn nữa, Duy bắt đầu thấy choáng váng, cơ thể dần cạn kiệt sức lực. Thế là, anh nằm gục bên cạnh con gái và trở nên mơ hồ cho đến khi mất hẳn ý thức.
…
6 giờ 30 sáng, chuông báo thức reo vang khắp căn phòng trọ, Duy lờ mờ tỉnh giấc nhưng chưa thể rời khỏi chiếc giường quen thuộc. Cơ thể anh lúc này như vừa trải qua một trận đòn dữ dội, đùi chân phải đau nhói như thể bị vật gì đó sắc nhọn cào xé đến tận xương tủy. Mãi một lúc, anh mới có thể ngồi dậy được.
Tuy nhiên, điều kỳ lạ hơn nữa là Duy vô cùng hoảng sợ và lo lắng cho con gái của Mia. Cảm xúc của một người mẹ vẫn còn đó, anh bắt đầu khóc nghẹn. Đồng thời, Duy chưa thể biết chính xác chuyện gì đang xảy ra với mình. Anh thầm hét lên trong đầu:
“Ôi mẹ ơi! Giấc mơ chân thật vậy sao hả trời?”
Thôi kệ, chắc cũng chỉ là một giấc mơ chẳng mấy ngon lành, chuyện cơm áo gạo tiền mới là ưu tiên lúc này. Duy phải đi làm!
Duy rướn người với lấy chiếc điện thoại nằm trên bàn bên cạnh đầu giường, tắt tiếng chuông báo thức đang reo inh ỏi. Nhưng có một chút lo lắng khi anh thấy ba cuộc gọi nhỡ từ người mẹ dưới quê, những cuộc gọi lúc đêm khuya. Lập tức, Duy gọi lại cho mẹ.
…
Cuộc sống hối hả hằng ngày khiến anh quên béng đi bên cạnh mình còn có người mẹ. À không, chính xác anh cảm thấy sự hiện diện của mẹ là một điều hiển nhiên, kiểu “ai sinh ra mà không có ba có mẹ”.
“Má gọi có chuyện gì đó? Tối qua con mệt quá, ngủ sớm nên không chú ý điện thoại.” – Duy vội vàng giải thích khi mẹ nhấc máy.
Còn mẹ anh thì từ tốn trả lời: “À! không có gì đâu con. Má gọi để nhắc cuối tuần này là giỗ đầu của ba, sợ con quên.”
Duy bỗng xuất hiện cảm giác tội lỗi bởi vì anh… quên thật. Ôi trời! Duy cũng đã không về vào dịp sinh nhật cuối cùng của ba vì lý do công việc. Nhưng thật mỉa mai, anh vẫn chưa đạt thành tựu gì trong cái nghề này, vẫn ăn chửi hằng ngày và chẳng có ai biết đến.
Sau một lúc im lặng, Duy lên tiếng: “Cuối tuần này con sẽ về. Mà sao má không gọi sớm sớm tí, má nên hạn chế thức khuya như vậy.”
“Tối qua mẹ ngủ không được, với lại nhớ con nên gọi” – Giọng trầm buồn khiến Duy suýt khóc. Ngay thời điểm này, anh mới cảm nhận được tình cảm của mẹ. Nó thực sự đáng chân quý chứ không phải là “điều hiển nhiên” như anh từng nghĩ.
Có lẽ nhờ “giấc mơ” hóa thân thành Mia giúp Duy thấu hiểu được tình yêu thương dành cho con cái dưới góc độ của một người mẹ. Năm nay, anh dặn lòng sẽ về trước một ngày để cùng mẹ chuẩn bị mọi thứ cho giỗ đầu của ba.
Tạm gác lại chuyện gia đình, Duy phải cống hiến cho tư bản để đổi lấy miếng cơm manh áo. Nhưng khi vừa đến công ty, một chuyện kì lạ đã khiến tam quan của anh bị bẻ cong.
Chuyện là, team biên kịch hôm nay đón chào thành viên mới. Chàng ta tên là Đông, đẹp trai, cao ráo, ăn mặc có phần sang trọng với quần tây và áo sơ mi thời thượng.
Đông chiếm hết mọi ánh nhìn kể từ khi đặt chân vào văn phòng, bước từng bước đầy tự tin hướng về phía bàn làm việc. Anh ta ngồi đối diện với Duy.
Và chỉ vừa chạm mặt nhau, Đông đã khiến Duy “xanh rờn” với một câu chào ngắn gọn:
“Hello Mia nha!”
Duy há hốc mồm, tất cả các khớp xương gần như cứng đơ, một nỗi sợ vô hình chạy khắp cơ thể của anh. Trong khi đó, Đông lại nở một nụ cười quái đản trên môi.