Chương 5: “Tận Hưởng Bộ Phim”

Tác giả: Lưu Đan | Thể loại: Viễn tưởng

7 giờ tối, chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh, rời khỏi bến xe Miền Đông.

Qua khung cửa sổ, Duy vô thức nhìn dòng người đang trôi về phía sau. Anh dường như cảm thấy nhẹ nhõm khi dần xa nơi này. Có lẽ, chàng biên kịch đã bắt đầu sợ công việc, sợ bầu không khí văn phòng.

Vật vã suốt hai tiếng đồng hồ, Duy cuối cùng cũng đặt chân đến làng chài Phước Tỉnh, Vũng Tàu. Dẫu vậy, anh và bác xe ôm phải ngoằn ngoèo thêm vài con hẻm nữa mới đến trước căn nhà quen thuộc. Căn nhà cấp 4 khang trang, vững trãi đó giờ đây chỉ còn mỗi bà Oánh sinh sống, người phụ nữ năm nay đã 49 tuổi.

Lặng lẽ nhìn từ bên ngoài, Duy thấy mẹ cặm cụi gom từng con cá chỉ vàng đã phơi khô, cho vào túi nilon khổ lớn. Hải sản khô dĩ nhiên là mặt hàng có nguồn cung lớn nhất trong dịp hè, vậy nên, mức độ cạnh tranh sẽ rất cao. Điều này cũng khiến việc buôn bán của bà Oánh càng khó khăn hơn.

Tuy nhiên, không vì thế mà bà bỏ qua những điều tốt đẹp dành cho đứa con trai duy nhất của mình. Chính hương vị biển cả đã nuôi lớn và tạo nền móng vững chắc cho Duy bước vào cuộc sống bon chen thành thị.

Chưa vội vào nhà, Duy phải gọi một cuộc điện thoại.

“Dạ sếp! Cho em xin phép mai được nghỉ ạ. Em chạy về quê rồi, vì cuối tuần giỗ đầu của ba…”

Ông Lộc ra vẻ càu nhàu nhưng không làm khó làm dễ gì với Duy.

“Mai thứ 6 rồi mà? Nghỉ hết tuần luôn, sướng nhỉ? Thôi, kệ bây! Em với Phương tự sắp xếp đi, đừng ảnh hưởng công việc là được. Gửi yêu cầu lên đi, anh duyệt…”

“Dạ, em cảm ơn!”

Đang tập trung gom các túi hải sản lớn vào một góc phòng khách, chuẩn bị cho đợt giao hàng ngày mai, bà Oánh chợt thấy bóng người xuất hiện phía sau.

Bà giật nảy mình!

“Thằng khỉ!”

Duy cười lém lỉnh hỏi:

“Tối rồi má không khóa cửa khóa ngõ gì hết vậy? Trộm vô lấy hết cá khô thì sao?”

“Má còn ở đây thì trộm nào dám vô? Mà sao về tối vậy? Ăn uống gì chưa? Má xuống hâm lại miếng canh chua cá bớp.”

Tay chân bà Oánh bỗng trở nên hoạt bát, chân dọn dẹp các gói hàng, tay vội cầm chiếc balo cho con trai. Thoăn thoắt mới đó đã xuống bếp.

Đã hơn một năm chưa về, Duy cảm thấy vô cùng an toàn ở nơi đây. Anh tranh thủ ngắm nghía từng ngóc ngách, từ sân nhỏ đến phòng khách, từ phòng ngủ đến phòng bếp. Mọi thứ thật thân thuộc. Thậm chí, căn phòng của Duy không hề thay đổi, dường như sẵn sàng chờ anh về bất cứ lúc nào.

“Một mình má mà nấu chừng này món hả?” – Duy kinh ngạc với bàn ăn như dành cho một gia đình 4 người.

“Bữa nay má nấu nồi canh chua với mấy lát cá thu kho mặn thôi. Có con bé Thương qua ăn nữa mà cũng không hết.” – Bà Oánh vừa nói vừa đẩy đĩa mực xào qua gần thằng con trai.

“Vậy mà xào thêm mực làm chi má, ăn chi hết. Ủa chứ vợ chồng cậu Út khuya đi biển hay sao mà bé Thương qua ăn với má?”

“Ừ, nên vợ chồng cậu Út của bây tranh thủ ngủ sớm.”

Cả gia đình ba và mẹ của Duy đều có truyền thống đi biển, gắn liền với làng chài này suốt gần trăm năm. Trong nhiều năm qua, gia đình Duy và gia đình cậu Út cùng nhau đánh bắt vào ban đêm, về lại đất liền vào sáng sớm. Thủy hải sản thu được sẽ bán cho các chợ, nhà hàng, quán ăn.

Sau khi ba Duy mất, bà Oánh chủ yếu đảm nhiệm công việc buôn bán, còn vợ chồng cậu Út thì ra khơi thường xuyên hơn.

Mải mê nói chuyện, Duy bỗng “đứng hình” sau tiếng gọi của ai đó.

“Duy ơi! Mở cửa với nào!” – Một giọng nói đầy ám ảnh vang lên.

Trong khi anh mãi sững sờ, bà Oánh đã dẫn người này vào nhà với sự niềm nở hiếm có.

Xuất hiện trước mặt Duy là ngài quản gia đáng kính – Đông.

“Dì Oánh! Duy nhắc hoài, nó rủ con cuối tuần này về dịp dỗ đầu của chú. Nên con thu xếp về hôm nay, ở lại qua tuần luôn.” – Đông vừa nói vừa quan sát biểu hiện khó coi của Duy.

Bà Oánh tất nhiên rất vui vì ngôi nhà trở nên ấm áp khi có thêm người. Nhưng chàng biên kịch của chúng ta thì không như vậy. Lúc này là một ánh mắt thất thần đi cùng với sự tuyệt vọng cực hạn.

Nhà Duy chỉ mất vài phút đi bộ ra con đường dọc bờ biển, nơi gần tàu thuyền neo đậu và buôn bán thủy hải sản. “Có mùi” là vậy nhưng cũng rất thích hợp cho các hoạt động đi dạo, chạy bộ, tập thể dục…

“Vào vai con ngoan à? Sinh nhật không về, đám giỗ về làm gì?” – Đông không ngừng mỉa mai Duy.

“Thì tôi đang trả giá đây. Tôi biết lỗi rồi mà, anh không cần đeo bám như vậy đâu.”

“Nghe có vẻ chưa hối lỗi lắm nhỉ? Thậm chí, lời nguyền là chuyện tốt cho mày đó chứ.”

“Tốt cái nỗi gì! Nói được nhiều thứ tiếng hả? Tôi chỉ cần ngủ ngon…” – Duy ngồi xổm xuống đầy chán chường.

Đông phì cười: “Cái thằng đần này… Thôi về ngủ lẹ nào!”

“Nhưng mà sao anh phải theo tôi về tận đây? Quay lại Sài Gòn đi, mai còn đi làm.”

“Tao là cộng tác viên, không cần thường xuyên có mặt trên công ty đâu. Nhưng mà, mày xưng hô ‘mày – tao’ đi cho thoải mái. Tao ở đây để giúp đỡ mày đó!”

“Đâu được, anh già hơn tôi… nhiều…” – Duy bỗng ngập ngừng khi bắt gặp ánh mắt đe dọa của Đông.

Anh tiếp tục: “Ok… mày…! Mà khi vào vai Doãn Thiên Sầu, tao có thể để ổng thích làm gì thì làm. Ngoài ba cái cảm giác đau đớn ra, còn lại chẳng khác gì nằm mơ đâu ta?”

“Đúng! Mày hoàn toàn chẳng làm gì cũng được luôn, hết phim là xong. Nhưng mày đừng suy nghĩ đơn giản kiểu vậy, lời nguyền đâu dễ phá bỏ theo cách đó. Mọi chuyện đều có lý do.”

Duy bất lực hỏi: “Vậy tao nên làm gì?”

Đông tỏ ra vẻ nguy hiểm như đang nói về một chân lý nào đó. Chậm lại ít giây, anh phán:

“Tận hưởng bộ phim.”

Duy thở hơi ra một cái thật dài: “Tận hưởng bộ phim? Giúp đỡ thì giúp nhiều nhiều tí được không? Chỉ vậy thôi hả?”

“Đúng vậy! Tận hưởng bộ phim.” – Đông vẫn say sưa, vẫn với vẻ mặt như đang tận hưởng câu nói đó của mình.

“Tận hưởng bộ phim, tận hưởng bộ phim,…” – Duy vừa lầm bầm trong miệng với sự cay đắng hiện rõ trên gương mặt, vừa lê những bước nặng trĩu trên con đường dọc bờ biển. Lúc này, gió biển mùa hè không còn mát mẻ nữa…

Trở về nhà khi toàn bộ làng chài chìm trong màn đêm tĩnh mịch, Duy thoải mái nằm ra giường với tâm thế sẵn sàng. Anh dán mắt lên trần nhà, hỏi Đông, người đang tỏ ra hóng hớt bên cạnh.

“Mày có biết trước tao sẽ vào bộ phim nào không?”

“Tao mà biết thì còn gì vui nữa.”

“Được chọn phim thì hay nhỉ!”

“Ê, tỉnh táo lại mày! Mày đang bị trừng phạt đó nha. Không phải muốn là được.”

Duy liền nhăn nhó, vừa cằn nhằn vừa dùng chân đẩy Đông lăn xuống giường.

“Haizz! Toàn thấy ‘hành’ chứ chẳng thấy giúp gì. Ra ngoài! Ra ngoài phòng khách, phòng bếp gì đó ngủ đi.”

Ngài quản gia chưa kịp phản ứng thì đã bị chàng biên kịch quyết liệt đẩy ra khỏi phòng. Đèn cũng tắt ngay sau đó…

Duy tỉnh dậy trong căn phòng tối đèn và không có nhiều nội thất, chỉ có màn hình tivi bị cắt sóng được bật lên. Nơi đây toát lên sự lạnh lẽo đến đáng sợ.

Anh chậm rãi di chuyển quanh căn phòng để quan sát mọi thứ, bỗng, những tiếng động kì lạ phát ra từ bên ngoài. Những tiếng va đập, tiếng rơi vỡ của dụng cụ bếp, tiếng hét vì đau đớn,… Có vẻ ai đó đang đánh nhau.

Lần này, Duy “nhảy số” cực nhanh và quyết định… không làm gì hết. Anh thừa biết nếu mình bất động thì nhân vật sẽ chiếm quyền kiểm soát. Quả nhiên, người đàn ông này lập tức với lấy cây súng săn được treo trên tường.

Với những bước chân tập tễnh, anh ta men theo hành lang của căn nhà gỗ cũ kỹ, dè chừng nhìn trước nhìn sau mà không phát ra một tiếng động.

Đến trước căn bếp, nhân vật từ từ đẩy cửa… Trước mắt Duy là cảnh tượng tàn bạo. Một người đàn ông mang áo khoác da, giống những tên sát thủ, tính chặt tay của một người đàn ông khác đang bị xích đầu và các chi.

“Là Lee Byung-hun, diễn viên Lee Byung-hun…” – Lời thì thầm của Duy bị cắt ngang bởi tiếng súng, những viên đạn hướng về người đàn ông áo da.

Anh hoảng hốt khi bản thân đang cố giết một ai đó.

Nhân vật của Duy tiếp tục nổ súng không hề nương tay, nhưng người được cho là Lee Byung-hun đã nhanh chóng né đạn và thoát ra ngoài sau khi tông vỡ cửa kính.

Lập tức, Duy cởi trói cho người đàn ông kia, rồi duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Có vẻ hai người này là đồng bọn.

Xuất hiện tiếng bước chân từ tầng trên, cả hai chia nhau ra hành động.

Nhân vật của Duy di chuyển thận trọng cùng cây súng săn, lê từng bước lên cầu thang, hướng mũi súng về phía hành lang.

Như con hổ đói, anh ta tiến nhanh về phía trước khi thấy bóng dáng của Lee Byung-hun. Tuy nhiên, một cơn đau thấu xương dưới lòng bàn chân khiến anh ngã nhào. Đó là cái bẫy được giăng ra với những lưỡi câu sắc nhọn.

Chưa kịp phản ứng, Duy cùng thân thể này đã bị đối phương đánh đập một cách dã man. Vô số đòn gậy đi kèm với sự giận dữ được giáng xuống nhắm thẳng vào lưng, hông và đầu.

Cơn hành hạ kéo dài liên tục cho đến khi đầu Duy dần biến dạng và phun ra máu.

Tất nhiên, cảm giác đau đớn kia đều được Duy hưởng trọn. Với anh, đây mới thực sự là một cơn ác mộng…