Chương 7: Cheol-min

Tác giả: Lưu Đan | Thể loại: Viễn tưởng

 

Anh là Cheol-min, một cựu võ sĩ quyền Anh từng có quá khứ đầy đen tối. Sau khi vô ý gây chết người, Cheol-min mang trong lòng mặc cảm tội lỗi và quyết định từ bỏ sự nghiệp. Anh sống khép kín, đơn độc và tách biệt với thế giới. Thời gian qua đi, Cheol-min làm nhiều công việc lặt vặt để sinh sống và giữ một vẻ ngoài lạnh lùng, trầm mặc.

Tuy nhiên, mọi thứ dần thay đổi theo chiều hướng tích cực khi anh tiếp quản công việc bảo vệ ca đêm ở một bãi đậu xe.

Ngay ngày đầu làm việc, khi Cheol-min đang ngồi trong trạm bảo vệ, một cô gái trẻ bất ngờ xuất hiện. Vô cùng tự nhiên, cô ngồi xuống bên cạnh và bắt đầu nói chuyện như thể đã quen anh từ lâu.

Cô gái ấy là Jung-hwa, một người mù, thường xuyên đến đây để xem phim cùng bác bảo vệ cũ. Hôm nay, cô mang theo đồ ăn vặt để thưởng thức bộ phim yêu thích.

Nhưng, Jung-hwa chợt nhận ra bên cạnh mình là một người xa lạ vì Cheol-min chẳng hề lên tiếng. Không gian trở nên yên ắng, cô ngại ngùng còn anh thì ngơ ngác. Và đó là cuộc gặp gỡ đầu tiên của hai người.

Khoảnh khắc ấy không bùng nổ, không ồn ào. Nhưng nó là sợi dây đầu tiên gắn kết hai tâm hồn cô độc. Jung-hwa không nhìn thấy Cheol-min, nhưng cô là người đầu tiên “thấy” được anh theo một cách khác. Và Cheol-min, người đã chôn vùi trái tim mình quá lâu, lần đầu tiên thấy một người không sợ bóng tối của anh.

Từ đó, cả hai dần quen với sự hiện diện của nhau. Mỗi tối, Jung-hwa lại mang đồ ăn đến, cùng trò chuyện, cùng xem phim với người đàn ông mới quen.

Cheol-min cảm thấy mình không còn vô hình sau nhiều năm. Anh bắt đầu chăm sóc cô một cách lặng lẽ: dắt cô qua đường, lắng nghe câu chuyện của cô, đưa cô đi dạo,… Không hoa lệ, không lời hứa hẹn, nhưng từng hành động của anh là một lời yêu thầm lặng.

Tình cảm cứ thế lớn dần, và cả hai đã xác nhận yêu đương sau khi trao nhau viên đá định tình bên bờ sông thơ mộng.

“Anh dậy rồi à?”

Giọng nói trong trẻo cùng nụ cười xinh xắn đó gần như hạ gục trái tim của Duy. Anh hiểu rõ tình yêu của Cheol-min dành cho cô gái này, bởi lẽ chính anh cũng đã rung động mất rồi.

Duy ngập ngừng trả lời: “Ừm… Anh cần đi làm sớm.”

Kể từ khi về chung một nhà với Jung-hwa, Cheol-min bắt đầu quay lại võ đài và làm việc anh giỏi nhất để kiếm tiền. Dù là tập luyện hay thi đấu, anh đều cho thấy một nguồn năng lượng dồi dào, nguồn năng lượng của tình yêu.

Mỗi ngày với Cheol-min đều ngập tràn hạnh phúc, anh có người để yêu, có mục tiêu để phấn đấu. Mọi thứ giờ đây trái ngược hoàn toàn với năm tháng đen tối trước đó. Jung-hwa cũng vậy, không còn cô độc trong đôi mắt mờ mịt, tâm hồn cô đã được soi sáng bằng sự ngọt ngào của Cheol-min.

Duy chìm đắm trong mối quan hệ này như thể anh mới là nam chính. Từ khi hóa thân vào nhân vật, Duy gần như quên đi thực tại, anh muốn yêu, muốn bảo vệ Jung-hwa bằng mọi giá.

Tuy nhiên, một bộ phim tình cảm phải có sóng gió…

Hào hứng trở về nhà sau trận đấu khó khăn, Duy liền trao cho bạn gái một nụ hôn say đắm. Nhưng có vẻ cô đang chuẩn bị cho dịp đặc biệt nào đó.

“Sao em thử quần sao vào giờ này?”

“Mai là lễ thiếu nhi đúng không? Em định đến chỗ này với anh nên đã thử vài bộ.”

“Chà, bộ này có vẻ trang trọng đó nha! Mà mình đi đâu vậy em yêu?”

“Hmm… Bí mật! Mai đi với em là được.”

Lúc này, Jung-hwa có phần nghiêm túc, tâm trạng cũng trầm xuống.

Chiếc taxi từ tốn lăn bánh trên con đường uốn lượn, xuyên qua hàng cây rợp bóng ở hai bên đường. Duy và Jung-hwa thâm tình ngồi cạnh nhau, chỉ lặng im mà không cần nói gì nhiều.

Đến nơi, Duy có chút bất ngờ vì trước mắt anh là một nhà lưu trữ tro cốt.

Jung-hwa mò mẫm từng bước theo trí nhớ, dẫn bạn trai đến một ngăn tủ được sắp xếp gọn gàng. Trong đó, nổi bật là tấm hình gia đình 3 người.

“Anh chào hỏi đi! Đây là ba và mẹ em.”

“Chào cô chú! Con là Cheol-min.”

Duy nhìn Jung-hwa trong bức ảnh, chợt thấy có chút đau lòng. Nét vui tươi đó đã nhòa đi rất nhiều ở thời điểm hiện tại, mặc dù cô vẫn duy trì sự lạc quan yêu đời.

“Ba thấy sao? Anh ấy rất tốt phải không? Ba nói khi nào có bạn trai, con phải đưa anh ấy đến gặp ba mà. Sao ạ? Vóc dáng cao nhưng mẹ không hài lòng về vẻ ngoài của anh ấy hả?… Lần đầu gặp gỡ, giọng nói anh ấy rất ấm áp nên con nghĩ đây là một người tốt.”

Jung-hwa hướng ánh mắt đầy yêu thương về phía Duy, dẫu cô không hề nhìn thấy anh. Chậm lại một chút, cô chia sẻ:

“Đúng vào ngày lễ thiếu nhi, ngày hôm ấy… gia đình em đã đi dã ngoại. Dù em đã mệt, ngoài trời cũng đang mưa, nhưng em vẫn muốn tặng bố mẹ món quà nhân ngày tốt nghiệp…”

Duy bất giác lùi lại một bước, bởi anh lục lại ký ức của Cheol-min và phát hiện ra điều gì đó.

“Ba mẹ có đau không? Nếu không thì tốt rồi… Nhưng con cảm thấy ba mẹ vẫn đang bảo vệ con. Nhờ vậy mà con gặp được người tốt như anh ấy.”

Đúng vậy! Một tai nạn đáng tiếc đã xảy ra vào ngày hôm đó. Ba mẹ Jung-hwa mất mạng còn cô sống trong bóng tối cho đến tận bây giờ.

Bất ngờ hơn khi chính Cheol-min là nguyên nhân gián tiếp gây ra vụ việc.

Trong một lần đi đòi nợ thuê, anh đã khiến con nợ trở nên kích động. Hắn ta tự thiêu và nhảy qua cửa sổ từ lầu cao. Khi chứng kiến cảnh tượng đó, một tài xế xe tải đã hoảng hốt rồi đánh lái gây ra bi kịch cho gia đình Jung-hwa.

Duy hoàn toàn suy sụp vì mọi chuyện. Mặc cảm tội lỗi lại trỗi dậy, anh cho rằng mọi bất hạnh mà cô bạn gái gánh phải đều do mình gây ra. Sự dằn vặt càng tăng lên sau khi bác sĩ cảnh báo Jung-hwa sẽ mù vĩnh viễn nếu tình trạng tổn thương giác mạc cứ kéo dài.

Duy biết đã đến lúc phải làm điều gì đó để bù đắp cho cô ấy.

“Em! Làm phẫu thuật nha?”

“Sao vậy?”

“Bác sĩ nói cho anh biết rồi. Giác mạc có thể mua từ Mỹ, em cũng biết mà đúng không?”

“Chúng ta kiếm đâu ra nhiều tiền như vậy chứ!”

“Đừng lo! Anh tiết kiệm được.”

“Em thấy như bây giờ cũng tốt rồi. Có anh bên cạnh, em hạnh phúc lắm rồi.”

“Nếu giờ em không làm, sau này không còn cơ hội đâu.”

Jung-hwa bắt đầu lung lay. Không phải cô không muốn chữa trị, chẳng là cô cảm thấy có lỗi với ba mẹ. Cô cho rằng mình là nguyên nhân dẫn đến cái chết của họ.

“Khi nghĩ về ngày hôm đó, em cảm thấy bản thân đã gây ra tai nạn cho ba mẹ. Cảnh tượng đó cứ liên tục hiện ra… Trái tim em thật sự đau. Không nhìn thấy gì là hình phạt quá nhẹ với em.”

“Em không muốn biết mặt anh như thế nào sao? Con chúng ta nữa… Em không muốn thấy chúng nó sao?”

Jung-hwa chẳng thể nói thêm được gì. Thực tế, cô đã có niềm khao khát được thấy thế giới sau khi Cheol-min xuất hiện…

U sầu vì không biết kiếm đâu ra 30 triệu won chi phí chữa trị, Duy tìm đến huấn luyện viên boxing để xin giúp đỡ.

“Cậu bị sao vậy? Vì cô gái đó à?” – Thầy Bang ngỡ ngàng sau lời hỏi mượn tiền của Duy.

“Cậu chỉ mới trở lại thôi. Làm gì cũng phải suy nghĩ cho kỹ. Anh Choi chưa hoàn toàn tha thứ cho cậu đâu.”

“Có cách nào không, anh Bang?”

“UFC! Cứ vô địch UFC là có tiền thôi.” – Câu trả lời của thầy Bang mang nặng sự bất lực bởi giải UFC đâu phải trò đùa.

Suốt buổi tập hôm ấy, Duy hoàn toàn lơ đễnh. Anh luôn nghĩ về số tiền 30 triệu, thứ có thể mang lại ánh sáng cho Jung-hwa. Khao khát đó lớn đến nỗi khiến anh sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì.

Băng qua những con hẻm chật chội, ẩm ướt và mất vệ sinh, Duy bước vào một văn phòng nhỏ bừa bộn với nhiều vỏ chai rượu và bao bì thức ăn nằm la liệt.

Một người đàn ông, ăn mặc lịch thiệp như mấy tên xã hội đen, vui mừng khi thấy Duy xuất hiện trước mặt.

“Ồ, Cheol-min! Biệt tăm mấy năm trời giờ mới gặp ha. Ôm cái nào!”

Hắn ta tỏ ra vô cùng nhiệt thành trong khi Duy có chút dè dặt.

“Anh Sung-ho! Em có việc nhờ anh giúp.”

“Ngồi xuống trước đã.” – Tên này vừa ân cần mời Duy vừa nhanh nhẹn dẹp đống rác trên bàn.

“Chà! Quá lâu rồi mới gặp lại cậu. Trông khỏe khoắn hơn ấy chứ.”

“Em cảm ơn anh.”

“Nào, cậu nói đi.”

“Em cần vay 30 triệu won, anh giúp em nhé?”

Sắc mặt Sung-ho có chút thay đổi, hắn ngã lưng về sau rồi châm một điếu thuốc.

“Số tiền đó cũng không hề nhỏ. Với lại… gần đây con nợ chây ì quá nên anh hơi kẹt.”

“Nể tình em từng là người của anh, hãy giúp em lần này đi.”

“Anh biết! Nhưng mà… Thôi được rồi, cậu trở lại làm việc với anh. Số tiền đó anh sẽ giải quyết cho.”

Không đời nào Duy đồng ý. Nó không khác gì việc anh quay lại con đường hại người. Đặc biệt, chính công việc này đã khiến Jung-hwa mãi chìm trong bóng tối.

“Chuyện đó thì không được. Anh hãy hiểu cho em.”

“Anh hiểu mà! Nhưng quá khứ đau buồn thì để nó ngủ quên đi, cậu cứ nhớ mãi làm gì.”

“Sẽ không bao giờ đâu! Anh đừng nhắc đến chuyện đó nữa.”

Sung-ho bắt đầu bực bội, hắn lớn tiếng:

“Cái thằng này! Mày nghĩ 30 triệu won là cây cỏ hả? Mày từng là nhân viên của anh nên anh tạo điều kiện thôi. Đòi hỏi gì nữa?” – Hắn vừa nói vừa chỉ tay về phía Duy.

Lập tức, Duy tóm lấy tay gã một cách thô bạo, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn hắn.

Chịu không nỗi cơn đau, Sung-ho nhẹ giọng:

“Thôi được rồi… Bỏ ra, bỏ ra!”

Duy không nói thêm lời nào, dứt khoát đứng dậy ra về. Tuy nhiên, gã cho vay nặng lãi bất ngờ đề nghị:

“Có cách! Nhưng cậu phải gặp người này rồi hãy quyết định.”

Trời đã tối, Duy cùng Sung-ho bước xuống xe. Cả hai được dẫn vào một căn biệt thự sang trọng, cực kỳ yên tĩnh và không có nhiều người sinh sống.

Dừng chân trước một căn phòng, Sung-ho thận trọng gõ cửa.

“Vào đi” – Người bên trong hồi đáp.

Khi cánh cửa mở ra, Duy cứ ngỡ mình đang có mặt tại một thư viện nào đó. Rất nhiều sách được bày biện khắp phòng, gần như những bức tường đều bị che lấp bởi kệ sách.

Trung tâm là một người đàn ông trung niên điển trai, lịch lãm, mặc bộ vest đắt tiền. Anh ta cười nhẹ nhàng, nhìn thằng vào Duy, nói:

“Đến rồi sao!”

Sung-ho bên cạnh thì thầm:

“Đó là bác sĩ Kim Ha-joon. Chào hỏi đi!”

Trở về nhà, Duy mừng rỡ ôm hôn cô người yêu vô cùng thắm thiết.

“Gì vậy? Có chuyện gì? Sao hôm nay anh về muộn vậy?” – Jung-hwa bất ngờ nhưng cũng rất vui với thái độ này của bạn trai.

“Anh có chút việc. Mà em ăn gì chưa?”

Jung-hwa hào hứng đưa Duy qua bếp. Trên bàn là những món ăn được chuẩn bị sẵn. Cô khoe:

“Tada! Em chờ anh về ăn đây này.”

“Trời! Em quá giỏi rồi đó!”

“Mò mẫm hơi lâu nhưng ba chuyện này em làm được mà.”

Duy không giấu được nỗi niềm vui trong lòng và đã đề cập đến việc phẫu thuật giác mạc.

“Bệnh viện đã bắt đầu tiến hành rồi. Ngày mai mình đến làm thủ tục nhé!”

“Tiền đâu anh có vậy?”

“Người bạn cũ đã giúp đỡ anh. Với lại tiền thưởng của anh cũng nhiều mà. Em đừng lo!”

Jung-hwa nhẹ nhàng ôm lấy Duy. Cô thầm cảm ơn ba mẹ đã mang người đàn ông này đến với mình.

Những ngày trước ca phẫu thuật là quãng thời gian tươi đẹp của cặp đôi đã chịu nhiều tổn thương này. Họ tận hưởng phút giây bên nhau, cùng xây dựng kế hoạch cho tương lai. Hy vọng về một cuộc sống hạnh phúc đang mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Sau khi làm những thủ tục cuối cùng, Duy dịu dàng dìu Jung-hwa vào phòng chờ. Anh vuốt nhẹ gương mặt đang căng thẳng của bạn gái.

“Em đừng lo quá! Sau hôm nay, em sẽ thấy mặt anh rồi.”

“Anh phải là người đầu tiên em nhìn thấy đó nha!”

“Tất nhiên rồi! Anh rất mong chờ điều đó.”

Giờ G đã điểm, cả hai tạm chia tay trước phòng phẫu thuật.

Jung-hwa luôn quay đầu lại khi bước vào trong, như thể cô sợ bạn trai sẽ bỏ mình mà đi.

Và rồi, Duy cũng xuất hiện trong phòng phẫu thuật, cũng mặc đồng phục bệnh nhân. Nhưng, nơi Duy có mặt không phải là bệnh viện…