Chương 9: Hạnh Phúc
Duy lặng lẽ đến bên cạnh Linh, người đang đứng trước bồn rửa chén. Anh chàng nhanh nhảu lau khô đống chén đĩa mà Linh vừa rửa xong. Dẫu vậy, cô nàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng và chỉ tập trung vào công việc dọn dẹp.
“Anh xin… lỗi” – Duy bẽn lẽn xoay người hướng về phía cô bạn gái.
“Về chuyện gì?”
“Anh đã cư xử quá đáng… Em đừng buồn nha!”
Linh chẳng hề nhìn Duy lấy một giây, thay vào đó, cô sắp xếp gọn gàng mọi thứ rồi quay lại bàn ăn rót cho Duy ly nước.
“Lát nữa em với cô đi chợ chuẩn bị cho đám giỗ, anh không cần đi theo đâu.”
Rõ ràng, Linh cố lảng tránh vì không muốn nhắc đến chuyện đó nữa. Điều đó càng khiến Duy bất an khi chưa giải quyết triệt để mâu thuẫn.
Đúng lúc này, chuông điện thoại của Duy vang lên. Là Phương.
“Tao nghe!”
“Nghe giọng khỏe quá ha! Team đã làm xong đề cương của dự án Gia Đình Nữ Cường rồi nha.”
“Quá ngon! Mà tính ra tao chẳng đóng góp được gì nhiều nhỉ.”
“Chuẩn bị mời nhậu tao đi, phần của mày tao lo hết đó.”
“Được thôi! Nhưng mai về nhà tao chứ?”
“Ừ, sáng mai tao chạy qua.”
“Ok, sẵn tiện tao có ý tưởng kịch bản này muốn bàn với mày luôn.”
“Thôi thôi, xong dự án này rồi làm gì thì làm. Khổ! Mắc gì nay nhiệt huyết vậy?”
“Đã đến lúc phải thực hiện dự án của riêng mình chứ, thằng Phương cầy này!”
“Ok Ok! Mai tao qua rồi tính. Giờ tao bận rồi, tắt máy đây!”
…
Trong khi mọi người đã đi chợ, Duy bỗng thấy… chán. Anh muốn ngủ ngay bây giờ để khám phá những bộ phim mới. Nhưng dù cố gắng đến mấy, Duy vẫn không thể nhắm mắt nổi. Có lẽ anh cần vận động thân thể thêm chút nữa.
Và rồi, từ chống đẩy đến nâng tạ, plank cho đến gập bụng, không bài tập nào mà Duy bỏ qua. Chỉ có điều mắt anh vẫn sáng như đèn pha ô tô. Cũng phải thôi, đời sống văn phòng đâu cho phép chàng biên kịch có thói quen ngủ vào giờ này.
Lăn lộn trên giường một lúc, Duy bỗng bật dậy khi nghe tiếng gọi của cậu Út. Anh đi ra ngoài, nhìn về phía cổng thấy cậu đang ôm thùng bia Sài Gòn với vẻ hớn hở.
“Qua nhà cậu đi! Làm vài chai cho mát.”
Nhà cậu Út cách đó chỉ chục bước chân, cũng là căn cấp 4 vững chãi nhưng có sân trước khá rộng rãi. Nổi bật là một sập chiếu ngựa gỗ nguyên khối lớn (hay còn gọi là tấm phản), phù hợp cho mọi cuộc ăn nhậu ngoài trời.
“Trên Sài Gòn có hay nhậu không?” – Vừa nói, cậu Út vừa đặt đĩa cá đét khô xuống sập.
“Dạ ít lắm cậu.”
Cậu Út rót đầy ly bia và uống hết thật ngon lành.
“Làm việc nhiều lắm à? Dành thời gian thư giãn, ra ngoài đi đây đi đó đồ nữa.”
Duy chỉ biết cười trừ và cũng uống hết một ly đầy.
Không giống như tưởng tượng, dân văn phòng đâu chỉ làm giờ hành chính và thảnh thơi vào ngày nghỉ. Sự nhàn nhã đó có lẽ sẽ mãi tồn tại trong truyền thuyết.
Duy nhanh chóng thay đổi chủ đề:
“Hôm nay đánh bắt được ghê, ngày nào cũng vậy hay sao cậu?”
“Đâu có, mấy bữa cũng đâu có nhiều như vậy. Chắc trước ngày giỗ, ba của con về phù hộ.”
Nụ cười sảng khoái của cậu Út cũng khiến Duy trở nên tự nhiên hơn, sự gượng gạo trong anh dần phai mờ. Việc tụ tập với thế hệ trước tưởng chừng quá khó, nhưng giờ đây, Duy dường như đã sẵn sàng mở lòng.
Lúc này, Đông từ đâu bước vào với bộ đồ đi biển sặc sỡ màu sắc trên người. Anh cúi gập 90 độ:
“Chào cậu Út, con là bạn thân của Duy.”
“Không thân!” – Duy tiếp lời cực nhanh.
Cậu Út tỏ ra niềm nở:
“Lai rai tí cho mát. Ngồi đi! Để cậu lấy ly.”
Cậu Út vừa rời khỏi, Đông liền mệt mỏi ngồi xuống, cầm ly bia của Duy rồi uống ừng ực.
“Mày bị sao vậy? Đi đâu về đây?”
“Dạo biển chút mà nắng quá trời.”
“Mày bị khùng hả? Giờ này mà dạo biển cái gì. Mà thần linh cũng biết mệt à?”
“Đang thử làm những điều ngu ngốc của loài người ấy mà.”
Cậu Út đi ra với một cái ly và đôi đũa.
“Con tên gì?”
Đông vừa gắp mồi vừa đáp: “Dạ cứ gọi con là Đông. Con làm chung công ty với Duy.”
“Sếp có khó ở không? Đồng nghiệp như nào?”
Duy bất ngờ với vẻ khẩn trương của cậu Út: “Ủa, nghề đánh bắt thị phi lắm à cậu?”
“Ừ thì làm ăn mà, cũng có chút cạnh tranh. Nhưng mà lão Long chết tiệt đó cậu xử đẹp rồi.”
Duy bật cười: “Cậu đừng xem phim nhiều quá, môi trường công ty con thân thiện lắm.”
“Cậu đừng lo, nó vô hại nên không ai ganh ghét gì đâu. Chỉ có sếp là hay chửi nó thôi.” – Đông liền tiếp lời với giọng điệu bỡn cợt.
“Cậu đừng nghe thằng này lảm nhảm.”
“Đó chuyện có thật chứ nhảm gì…”
Duy nhanh tay đưa ly bia lên để bịt miệng Đông, đến mức bia đổ hết ra ngoài.
Cậu Út chợt nở nụ cười nhẹ nhõm khi thấy thằng cháu đang vui vẻ yêu đời.
Kể từ khi Duy rời quê lên Sài Gòn, sự xa cách giữa hai cậu cháu cũng hình thành. Điều này hoàn toàn trái ngược lúc Duy còn là một cậu nhóc.
Ở độ tuổi mười chín, đôi mươi, cậu Út đã bế Duy đi khắp làng chài. Đến tuổi lấy vợ, cậu Út vẫn bị thằng ranh này theo từ nhà cho tới biển. Nhưng hiện tại, khi đã 45 tuổi, cậu Út vẫn muốn được đeo bám như vậy. Vì với ông, Duy giống như đứa con ruột do chính mình sinh ra.
…
Chiều tà, thời điểm xuất hiện hoàng hôn, cũng là lúc hai cậu cháu ngà ngà say, trong khi Đông đã nằm bất tỉnh nhân sự.
“Ông Sơn (tên của cậu Út)! Ông xử cháu nhậu nhẹt nữa à?” – Mợ Trinh ngoài cổng nói vọng vào.
Lúc này, bà Oánh, mợ Trinh và Linh đi ngang qua với đống đồ đạc trên tay.
Cậu Út đáp: “Xử cái gì bà! Nó nhậu còn ghê hơn tui. Nhà có cá có mực hết rồi, sao đi chợ giờ mới về luôn vậy?”
“Sẵn tiện dẫn Linh đi quanh quanh chơi với mua ít đồ chứ gì.”
“Hai cậu cháu ngồi chơi đi!” – Bà Oánh lên tiếng.
Mẹ của Duy có vẻ vui tươi hơn mọi khi, nét rạng rỡ, nụ cười hạnh phúc luôn được bà mang đi khắp nơi.
Trong khi đó, Linh từ lúc về đã nhìn Duy với ánh mắt dò hỏi. Biết ý, anh lấy điện thoại ra nhắn tin cho cô:
“Anh không saooo! Anh vẫn tỉnh. Lát qua phụ em.”
Linh trả lời:
“Thôi thôi, anh ngồi chơi với cậu đi.”
Sau khi ba người phụ nữ rời khỏi, cậu Út bất ngờ hỏi:
“Thật lạ đúng không?”
“Dạ?” – Duy có chút khó hiểu.
“Con thấy má con lạ đúng không? Lâu lắm rồi cậu không thấy bả rộn ràng đến vậy. Làm hết việc này đến việc khác, như tết đến nơi không bằng.”
“Mọi ngày má con không dồi dào năng lượng vậy hả?”
Cậu Út thôi nhìn xa xăm, quay qua Duy với ánh mắt đầy tình cảm:
“Con thường xuyên về nhà đi.”
Mắt Duy đã đỏ hoe. Anh không nói gì nhưng có lẽ anh hiểu bản thân chính là nguyên nhân giúp bà Oánh tràn đầy sức sống như vậy.
…
Phòng bếp nhà Duy.
Linh và mợ Trinh đang lau khô đống chén, đĩa, ly, đũa, trong khi bà Oánh đang sơ chế các loại rau củ. Bầu không khí thực sự sôi nổi.
Duy lặng lẽ đến bên cạnh mẹ, lấy con dao từ tay bà ấy rồi bắt đầu cắt gọt đủ kiểu.
Tất cả đều kinh ngạc nhưng phần nhiều là thấy thú vị.
“Gì vậy? Biết cắt không? Thôi đưa đây!” – Bà Oánh vừa cười đùa vừa giật hờ lại con dao.
“Thì cắt giống như má là được mà.”
“Ra chơi với cậu Út đi.”
“Ổng ngủ rồi. Má cứ ngồi nghỉ ngơi, con làm cho.”
Mợ Trinh cười ha hả: “Rồi đó, say vô là có hiếu ghê chưa.”
“Có say đâu! Con nhậu với cậu Út sao mà say được.”
Chợt, Linh lên tiếng:
“Chưa say à? Uống với em chút đi!”
Duy lập tức dừng tay, quay lại nhìn cô bạn gái với vẻ bất ngờ.
…
Duy đi ra trước nhà với hai chai bia lạnh trên tay, nơi Linh đang ngồi trên bậc thềm. Anh đưa cho cô một chai rồi ngồi xuống bên cạnh.
Linh uống một hơi dài.
“Anh có gì cần tâm sự không?”
Duy vẫn chăm chú nhìn cô người yêu mà không trả lời. Lần này, Linh quay lại nhìn thẳng vào mắt Duy:
“Em hỏi lần thứ hai rồi đó nha! Công việc không ổn à?”
“Anh đã từng… thấy mình vô dụng, mệt mỏi và muốn bỏ cuộc. Giờ thì đỡ rồi.” – Duy cười vẻ nhẹ nhõm.
“Anh từng chẳng biết mình sẽ làm gì. Sáng đi chiều về, ngày qua ngày, hết tháng lãnh lương, rồi tiếp tục vòng lặp…”
“Nói chuyện với em nữa.” – Linh cười thích thú khi nghe những chia sẻ đó. Cô lộ rõ thái độ khá tích cực với câu chuyện của bạn trai.
“Cuộc đời của anh đâu chỉ có mỗi chuyện công việc, đúng không? Nếu dẹp các thứ nhàm chán kia qua một bên, thì anh vẫn còn gia đình, còn em, còn bạn nhậu mà?”
“Em nói đúng!” – Duy gật gù đồng ý.
“Anh cứ dồn tâm trí vào những thứ tiêu cực nhưng cuối cùng vẫn chạy trốn nó. Trong khi những điều tốt đẹp mà anh xem nhẹ lại trở thành nơi để anh trút giận. Nực cười thiệt chứ!”
“Em cũng thấy vậy đó!”
Cả hai cười nói rôm rả, chẳng có một cuộc tâm sự đẫm nước mắt nào ở đây cả.
“Vậy tiếp theo anh tính như nào?”
Duy trở nên hào hứng:
“Anh sẽ viết một kịch bản phim của riêng mình. Gần đây anh gặp vài chuyện kỳ lạ, vô tình giúp anh có ý tưởng luôn.”
“Vậy hả? Em có vai diễn nào không?”
“Có chứ! Em sẽ là nữ chính.”
“Sao anh không vào vai nam chính luôn đi.”
“Anh mà đóng phim chắc nhà sản xuất đóng cửa.”
Duy và Linh gần như quay hẳn về phía nhau.
“Mà anh gặp chuyện kỳ lạ gì vậy?”
Duy nhích sát vào cô bạn gái, say sưa nói:
“Chuyện là… anh trúng lời nguyền.”
“Rồi sao nữa?”
“Mỗi khi ngủ, anh phải vào vai một nhân vật trong phim. Anh phải hoàn thành vai diễn đó…”
“Anh điên rồi!” – Linh cười phá lên.
“Anh không hề nói điêu.”
“Anh im đi…”
Linh cười không ngừng trong khi Duy vẫn cố gắng giải thích…
…
Trong phòng bà Oánh.
Linh, có vẻ đã say, nằm bên cạnh và cố chui vào lòng mẹ của Duy. Cô ôm chặt bà.
Bà Oánh không hề khó chịu, ngược lại còn nhìn Linh với ánh mắt âu yếm.
Linh mơ màng, dần chìm vào giấc ngủ.
Bà Oánh thủ thỉ:
“Cảm ơn con!”
…
Phòng của Duy.
Duy bất lực nhìn Đông nằm tréo ngoe trên giường, lẩm bẩm vài câu chửi thề.
Anh vất vả đẩy ngài quản gia sang một bên, rồi nằm xuống bên cạnh.
…